Bài học nhân quyền
Đúng 4 giờ chiều ngày 4 tháng 9 năm 1942, lệnh cấm rời chỗ ở và di chuyển ngoài phố, tiếng Đức là Gehsperre, có hiệu lực trong biệt khu Do Thái ở Litzmannstadt, nay là Lodz, miền Trung Ba Lan.
Quyết định kinh khủng
Với vị Chủ tịch Hội đồng Trưởng lão Do Thái (Aelteste der Juden), Mordechai Chaim Rumkowski, đây là quyết định kinh khủng nhất trong đời.
Lệnh của chính quyền Đức mà ông phải thực hiện, là chọn ra 20 nghìn đồng hương Do Thái từ ngày 5 đến 12, để đưa đến lò thiêu người, nơi họ sẽ bị giết bằng hơi ngạt.
Ông không thể nào công bố mục tiêu thực của cuộc hành trình bằng xe lửa mà chỉ có thể nói họ sẽ được đưa đến công trường lao động khổ sai nào đó ở phía Đông.
Thảm kịch vô bờ bến của người Do Thái châu Âu trong Thế Chiến 2 được thể hiện phần nào qua nỗi đau tinh thần của Rumkowski mà ông ghi lại trong nhật ký.
Về vụ cho bắt 20 nghìn người năm 1942 đó, ông đã quyết định thuyết phục các gia đình Do Thái dưới quyền chọn ra ai già yếu, bệnh tật nhất, và kinh hoàng hơn cả, là trẻ em dưới 10 tuổi để quân Đức đem đi giết.
Sự lựa chọn của ông là hãy duy trì sự sống càng dài hơn được bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu, dù là tính bằng ngày, của những người khoẻ hơn, có cơ hội sống sót hơn.
Trong 100 nghìn người Do Thái tại biệt khu Litzmannstadt, tất cả bị nhốt trong một phạm vi chỉ có 4 km vuông, ai cũng biết sớm muộn gì họ cũng bị chết vì chính sách tàn sát có tổ chức của đế chế Hitler đã quá rõ.
Nhưng họ vẫn muốn tin rằng nếu có chết thì sẽ là chết dần chỉ vì bệnh tật, tra tấn, tai nạn lao động hoặc bị hành hình đơn lẻ.
Nghĩ rằng người Đức muốn tiêu diệt dứt điểm cả một dân tộc bằng các lò thiêu người là điều quá sức tưởng tượng với những ai còn tin vào Thượng Đế.
Ngày nay, các sử gia Ba Lan, Đức và Israel vẫn tiếp tục bàn cãi về vai trò, công và tội của Rumkowski.
Những người phê phán đã ngạc nhiên vì sao ông có thể làm việc cho quân Đức, và thực hiện các mệnh lệnh một cách hoàn chỉnh đến như vậy: ông đã chọn ra được 16 nghìn người lần đó.
Có người hỏi vì sao ông không tự sát như lãnh đạo biệt khu Do Thái ở Warsaw, ông Adam Czeniakov vì không muốn và không thể thực hiện tiếp những mệnh lệnh vô nhân tính của người Đức.
Thậm chí ông còn tổ chức công việc trong biệt khu Litzmannstadt thành một nhà máy sản xuất những gì quân Đức cần.
Ông là anh hùng hay là một kẻ hợp tác mẫn cán với phát xít Đức?
Nhưng nhật ký của Rumkowski cho thấy một chiến thuật rất đơn giản: ông tìm cách phục vụ quân Đức và duy trì 'sự có ích' của những người Do Thái thật lâu để làm sao họ có thể kéo dài sự sống sót, dù trong hoàn cảnh địa ngục.
Trong các biệt khu Do Thái ở Đông Âu, mà nhiều nhất ở Ba Lan, trại Litzmannstadt đã tồn tại lâu hơn cả, mãi tới tháng 8/1944.
Để làm được điều đó, Mordechai Chaim Rumkowski đã chấp nhận không nói cho ai cả sự thật về các lò ga giết người.
Chẳng hạn như lần ông nhận được lệnh tìm ra máy ghiền xương (Krochenmuehle) trong biệt khu để giúp quân Đức giải quyết xác những người đã bị giết bằng hơi ngạt.
Nhờ vai trò của Rumkowski, chừng 7000 người đã sống sót tại địa ngục trần gian ở Lodz khi chiến tranh chấm dứt.
Bài học nhân quyền
Câu chuyện về nhân vật Rumkowski và cuộc diệt chủng người Do Thái châu Âu mà người Đức thực hiện nhân danh thuyết không gian sinh tồn để lại một bài học không bao giờ quên cho nhân loại.
Đó là bài học nhân quyền.
Chính từ sau Thế Chiến 2, ý thức nhân quyền được nêu cao hơn trước rất nhiều.
Không ít các trí thức, gồm cả người gốc Do Thái châu Âu đã lập ra các hội bảo vệ nhân quyền.
Tại Việt Nam ngày nay, có những người tin rằng nhân quyền chỉ là một lá bài của những người Âu Mỹ kiêu căng, muốn áp đặt các tiêu chuẩn của họ cho dân tộc khác.
Cũng có không ít ý kiến tin rằng nhân quyền là chuyện của dăm ba người, thuộc thiểu số không có đầu óc thực tiễn, bị ảnh hưởng bên ngoài.
Hoàn toàn đúng!
Nhân quyền chưa bao giờ là vấn đề của số đông.
Số đông, như hàng triệu người Đức ủng hộ Hitler đâu cần nhân quyền. Họ đã có một quân đội thiện chiến Werhmacht, có bộ máy mật vụ Gestapo để thực hiện ý thức hệ phát-xít nhằm thống trị thế giới.
Nhân quyền chỉ cần cho những người Do Thái bị tước quyền sống, người Đông Âu bị tước quyền làm công dân.
Nó cũng cần cho các nạn nhân người Nga, người Ukraina, Ba Lan v.v. khi bị công an NKVD thời Stalin lôi đi khỏi nhà vào lúc nửa đêm, hay bị nhốt đến chết trong các trại khổ sai.
Khái niệm nhân quyền lớn lên từ kinh nghiệm kinh hoàng của Thế chiến 2 có thể quy về một câu đơn giản:
Nhân quyền là ý thức bảo vệ cá nhân trước sự lạm quyền của bộ máy nhà nước nhân danh quốc gia, dân tộc hay một chủ nghĩa gì đó không ai dám cãi.
Đó là quyền của từng cá nhân được làm người, quan trọng hơn quyền của đám đông cuồng tín, của bộ máy chính trị nhân danh ý thức hệ để giết và đàn áp.
Nhân quyền thực chất là quyền tự vệ của những con người nhỏ bé, bị quy kết là kẻ thù, dù là kẻ thù sắc tộc hay kẻ thù giai cấp, trước số đông tung hô chính quyền.
Nhân quyền đặt câu hỏi về tính phi đạo lý của luật pháp, cho dù đó là luật pháp được cả một thể chế hùng mạnh thông qua, một khi mục tiêu của luật là đàn áp và hủy diệt.
Nhân quyền mang tính cá nhân nhưng có tính phổ quát, không phân biệt màu da, dân tộc, tôn giáo và quốc gia.
Bởi thế, chỉ yếu kém về kiến thức lịch sử mới nói như một số người ở Trung Quốc hay Việt Nam rằng nhân quyền 'cao nhất' là quyền này quyền khác của nhân dân, đất nước.
Nhân quyền cao nhất chính là quyền không bị hại bởi các quyết định chính trị nghe thật cao đẹp, mỹ miều nhưng rốt cuộc thường chỉ phục vụ giới cầm quyền.
Mordechai Rumkowski lên chuyến tàu cuối ngày 28/08/1944 đến lò thiêu Auschwitz.
Theo một số tài liệu, ông bị một chỉ huy Sonderkommando đánh và đẩy vào lò thiêu khi mới chỉ ngất đi.
Tôi kể lại chuyện này chỉ để mong bạn đọc mỗi khi thấy khái niệm 'nhân quyền' thì hãy nhớ đến ông già Do Thái đau khổ đó và đừng quên Quyền Con Người không phải là chuyện tào lao mà là di sản đau đớn nhân loại có được sau khi 70 triệu người đã thiệt mạng trong Thế Chiến 2 mà ngày kỷ niệm 01/09/1939-2009 sắp đến.









Hoạt động ngoại giao cá nhân của các chính khách Mỹ tại Bắc Hàn và Miến Điện đang được nhiều người ca ngợi.
Không rõ ông Yettaw được dân Mỹ đón chào thế nào, nhưng ông Webb cũng được ca ngợi là tạo đột phá, cải thiện quan hệ với Miến Điện trong tư cách quan chức Mỹ cao cấp nhất từng được diện kiến cả Thống tướng Than Shwe lẫn bà Suu Kyi.
Tuần vừa rồi tôi có hai lần choáng váng khi đọc báo Việt Nam.



