Ấn tượng người Việt, người Hoa ở Thượng Hải

Người ta thường hay nói 'tốt quá hóa ngờ', tức những gì tốt đẹp quá mức nên làm chúng ta cảnh giác.
Tôi đã rất cảnh giác trong những ngày ở Thượng Hải nhưng vẫn rời thành phố này với ấn tượng tốt hơn nhiều so với những gì tôi mong đợi trước lúc rời London.
Tôi tới Trung Quốc mà không trông chờ một sự hợp tác và giúp đỡ tự nguyện nào từ người Thượng Hải.
Nhưng họ đều cố gắng hết sức để làm những vị khách như tôi hài lòng.
Có thể họ đã được huấn luyện phải cởi mở và 'chiều khách' trong dịp Triển lãm Quốc tế Thượng Hải.
Có thể họ đánh giá cao một hãng truyền thông quốc tế như BBC.
Có rất nhiều điều 'có thể' khác nhưng thực tế là người Thượng Hải làm PR, quan hệ đối ngoại thật chuyên nghiệp.
EXPO
Khi chúng tôi tới Trung tâm Báo chí của EXPO vào một ngày cuối tuần, người phụ trách giới thiệu với chúng tôi tất cả các dịch vụ mà chúng tôi có thể được cung cấp.
Ông còn nói đáng ra ông có thể giúp đỡ tôi nhiều hơn trong chuyến thăm tới Thượng Hải nếu như tôi liên hệ với trung tâm ngay sau khi tới thành phố.
Sau một hồi nói chuyện chúng tôi mới hiểu ra rằng cần phải hẹn trước từ đầu giờ sáng mỗi ngày nếu chúng tôi muốn tới quay phim ở các gian khác nhau.
Nhưng cuối cùng người ta vẫn gọi điện liên hệ và thu xếp cho chúng tôi tới các gian triển lãm, hầu hết là đi qua cửa VIP hoặc cửa dành riêng cho nhân viên để tiết kiệm thời gian xếp hàng.
Ban Tổ chức cũng cấp cho chúng tôi một xe ô tô cùng người lái và hướng dẫn viên.
Khuôn viên EXPO rộng tới 5km2 và với khoảng vài chục cân thiết bị quay phim, chúng tôi sẽ rất vất vả nếu phải đi bộ hoặc xếp hàng dài chờ xe buýt.
Người hướng dẫn viên đi cùng chúng tôi từ khoảng 3h chiều tới 11h đêm mà không hề kêu ca phàn nàn.
Cả cô và người lái xe đều là những tình nguyện viên và họ không nhận được một xu tiền công nào.
Buổi tối chúng tôi cũng muốn đến quay chương trình biểu diễn phục vụ khách tới EXPO của các nghệ sỹ Trung Quốc.
Mặc dù không hẹn trước và cũng không có vé vào cửa, người phụ trách PR, Chu Tuệ Ý vẫn vui lòng dẫn chúng tôi vào trong. Sau đó cô xin lỗi phải đi gấp vì có một em bé Trung Quốc đang bị lạc trong triển lãm và cô phải tham gia tìm kiếm em.
Trước đó Tuệ Ý cũng đã giúp tôi và người phiên dịch, Trương Vi (bên trái trong ảnh chụp cùng Tuệ Ý bên trên) đi qua cửa nhân viên để lên tầng cao nhất của Trung tâm Văn hóa. Chúng tôi muốn có góc quay tốt cho gian triển lãm Trung Quốc từ trung tâm này.
Gian hàng Việt Nam
Cả một ngày hơn 12 giờ ở triển lãm, chúng tôi chứng kiến cảnh người Trung Quốc xếp hàng chờ xe buýt, chờ tới lượt vào các gian triển lãm, chờ tới lượt đứng vào vị trí đẹp để chụp ảnh.
Tất cả đều tỏ ra kiên nhẫn. Tôi nói đùa với Trương Vi 'đây là bài học xếp hàng cho người Trung Quốc'.
Có hai người quê ở Sơn Đông còn ca hát và múa võ trước ống kính của BBC (chúng tôi sẽ chuyển tới quý vị trong vài hôm tới).
Thật đáng tiếc ấn tượng tồi nhất của tôi về EXPO lại diễn ra ở gian hàng của Việt Nam, một gian triển lãm khá sơ sài.
Khi nghĩ tới khẩu hiệu của triển lãm 'Better City, Better Life', tức 'Thành phố Tốt hơn, Cuộc sống Tốt hơn', gian của Việt Nam như được thiết kế cho một triển lãm khác.
Nếu 1000 năm Thăng Long mà Việt Nam chỉ có vậy để đem khoe với bạn bè quốc tế thì thật là khó hiểu.
Khi tôi tiến lại hỏi chuyện một nhân viên tiếp tân người Việt, anh hỏi tôi :"Anh cần gì?".

Tôi giới thiệu bản thân và nói muốn hỏi chuyện anh về ý đồ của triển lãm.
Anh nói có một 'chú' phụ trách nhưng 'chú' đã về mất rồi và anh 'không biết gì' để trả lời.
Tôi không nói với anh nhưng nghĩ bụng 'anh không biết gì thì sang đây làm gì'.
Việt Nam cũng tranh thủ bán hàng thủ công mỹ nghệ và quầy bán hàng nằm ngay ở cửa ra vào. Tôi đi mấy gian triển lãm, kể cả của nước chủ nhà Trung Quốc, chẳng thấy nước nào bán hàng cả.
Đúng là 'năng nhặt chặt bị', nhưng bán vài bức tranh, mấy cái lọ để tăm ở triển lãm quốc tế có vẻ hơi quê.
Và trong khi tôi bị đối xử như công dân hạng hai trong gian của Việt Nam, người Trung Quốc chào đón tôi như VIP.
Một cô hướng dẫn viên ăn mặc lịch sự đứng chờ ở cổng vào, ấn nút mở cửa thang máy và sau khi chúng tôi vào hết lại ấn nút lên tầng trên.
Tôi đi tới đâu cũng có nhân viên giơ tay chỉ hướng đi tiếp và sẵn sàng giải đáp các câu hỏi.
Gian của Trung Quốc có lẽ phải có tới vài chục nhân viên chỉ để hướng dẫn khách tham quan.
Trung Quốc là nước lớn và nước chủ nhà nên họ hành xử như người lớn.
Nhưng chẳng lẽ Việt Nam có thể chấp nhận cách hành xử trẻ con chỉ vì mình là nước nhỏ?
-----------------------------------------------------------------------------
Viết xong và đọc lại blog này tôi nhớ tới mấy câu thơ của Tản Đà
"Dân hai nhăm triệu ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con!"














