Bangkok bị bao vây

Trong mấy ngày qua nhiều bạn bè hỏi thăm cuộc sống của tôi có bị đảo lộn hay không?
"Bangkok ngập tràn trong khói lửa, lính bắn đạn thật, trung tâm thành phố vắng tanh không bóng người, cuộc sống của anh ra sao," Hạnh một người bạn từ Hà Nội đặt câu hỏi.
"Em coi tivi Việt Nam thấy Bangkok giống như Li Băng, nhóm nọ nhóm kia hạ sát nhau trong cuộc nội chiến tương tàn, anh có an toàn không," cậu em trai của tôi từ tp Hồ Chí Minh gọi điện thoại sang hỏi tình hình.
Tôi báo với họ là tôi vẫn an toàn. Vẫn làm báo, theo dõi tình hình 'chiến sự' đều đặn. Tuy nhiên tôi làm việc ở nhà, vì văn phòng BBC nằm ngay khu biểu tình của người áo đỏ. Bước đến 'vùng đỏ' trong những ngày này là mua thêm rủi ro vào người.
Các đồng nghiệp BBC tiếng Anh vẫn đi làm hàng ngày. Họ phải mang theo áo chống đạn, mũ sắt, túi cấp thương cá nhân, băng tay màu xanh dành cho nhà báo. Nếu điện cúp thì dùng máy nổ. Cúp nước thì dùng nước từ bình. Một đồng nghiệp nói với tôi, cô thích viết tin trong những ngày Bangkok bị bao vây, vì "tin bò đến bàn làm việc một cách nhẹ nhàng, đầu mối tin tức ngập tràn..."
Khu nhà tôi ở phía Nam của Bangkok. Cách chỗ người áo đỏ lập chiến khu khoảng 10 cây số nên không có cảnh binh đao. Cũng chẳng có chiếc lốp xe nào bị đốt giữa đường. Tôi vẫn ra ngoài, đi quan sát tình hình. Hoặc mua các vật dụng cần thiết. Shopping vẫn mở cửa bình thường. Không có cảnh người dân tích trữ hàng hóa. Hay các hành động gây rối. Lối sống của người Thái vẫn như trước. Nếu có khác biệt, chỉ có đường phố vắng hơn mọi khi. Một phần có lẽ chính phủ 'biếu' người dân thêm hai ngày nghỉ, thứ Hai và thứ Ba, để tập trung 'dẹp loạn' tại trung tâm Bangkok.
Tuy vậy cuộc sống của người bạn, nhà ở vùng Rangnam, phía Bắc Ratchaprasong (khu biểu tình của người áo đỏ) không hề dễ dàng. Nhà anh chỉ cách nơi quân lính treo biển 'vùng bắn đạn thật' có 500 thước. Trò chuyện qua điện thoại có thể nghe tiếng súng đì đoàng đâu đó. Người dân hầu như ở tịt trong nhà. Hoặc sơ tán đi nơi khác. Từ 10 giờ sáng đến 2 giờ chiều họ được ra đường mua bán vài thứ cần thiết. Sau đó mọi thứ rơi vào cảnh giới nghiêm. Nhiều nhà cạn thực phẩm, nước uống. Đi ra ngoài đối với họ không dễ dàng chút nào. Taxi không chạy, tàu điện đóng cửa. Ngay cả Honda ôm cũng ngừng làm việc. Ai cũng lo lắng cho những ngày sắp tới. Nếu muốn tìm hiểu đời sống của cư dân Bangkok trong những ngày bao vây và chiến sự, hãy đến vùng này. Và những vùng dân cư khác, bên rìa căn cứ của người áo đỏ.
Tôi coi truyền hình Thái Lan thấy một ông người Mỹ, nhà ở khu apartment hạng sang, buộc phải sơ tán đi nơi khác vì căn hộ của ông ở tầng 30 bị nhắm bắn. Duới đó một tầng, đạn cũng bắn xuyên thủng cửa kính của nhà hàng xóm. Chưa có bên nào nhận trách nhiệm, cư dân người Mỹ nói một cách buồn rầu và lo lắng. Trong 6 năm ở Thái Lan, người Mỹ nói ông từng chứng kiến nhiều xung đột chính trị, các phong trào biểu tình lớn nhỏ đòi thay đổi chính phủ, nhưng chưa bao giờ ông thấy tình hình đáng sợ như hiện nay.
Chẳng ai dám dự đoán khi nào cuộc xung đột sẽ chấm dứt. Lập trường của hai phía, áo đỏ và chính phủ, nghe chừng mỗi lúc một cứng rắn hơn. Niềm tin cần có để hai bên ngồi xuống và bắt đầu tiến trình thương thảo hầu như không còn bao nhiêu. 'Tweet' mới nhất tôi vừa nhận là chính phủ Thái Lan lại cho người làm công ăn lương (ở Bangkok) nghỉ thêm 3 ngày nữa. Từ 19 đến 21 tháng Năm.
Mục đích là để dẹp cho xong cuộc biểu tình của phe áo đỏ tại trung tâm Bangkok?
Mọi người đoán thử xem.
