Biển Đông nóng dần
Biển Đông dường như đang nóng lên sau một loạt sự kiện xảy ra trong vài tuần qua. Và Hồng Nga nghĩ rằng, với Hội nghị Thượng đỉnh Asean diễn ra trong tuần tới này tại Hà Nội, chủ đề Biển Đông chứ không phải điều gì khác, sẽ là thách thức lớn cho các nhà tổ chức nước chủ nhà, về cả đối ngoại lẫn đối nội.Tuần vừa rồi đánh dấu một số chỉ dấu tích cực, nếu chưa thể gọi là thành công, dành cho những người Việt quan tâm và vận động cho chủ quyền của Việt Nam tại Biển Đông.
Chỉ dấu thứ nhất, là khi Hội Địa lý Quốc gia Hoa Kỳ (National Geographic) sau khi bị người Việt phản đối, đã chịu chỉnh sửa trên một số loại bản đồ bị chú đặt phía dưới quần đảo Hoàng Sa.
Từ Xisha (Tây Sa - theo tiếng Trung Quốc) sang Paracels (tên quốc tế của Hoàng Sa) và bỏ chữ China, sự sửa đổi này đã phản ánh trung thực tình trạng tranh chấp hiện thời đối với Hoàng Sa, cho dù Bắc Kinh đã chiếm hoàn toàn quần đảo này từ năm 1974.
Tất nhiên đây chỉ là một niềm vui có giới hạn, vì Hội Địa lý chỉ là một tổ chức nghề nghiệp, tuyên bố của họ không có giá trị pháp lý và cũng không đại diện cho quan điểm chính thức của chính phủ Hoa Kỳ; thêm nữa hội này cũng chưa chỉnh sửa tất cả các loại bản đồ của họ.
Thế nhưng chỉ dấu thứ hai, rõ ràng và mạnh dạn từ chính ông Chủ tịch nước Việt Nam, đã cho thấy phần nào nhận thức của nhà chức trách Việt Nam về đòi hỏi của người Việt trong và ngoài nước trong vấn đề tuyên bố chủ quyền Biển Đông; và hơn thế nữa, trong việc chuẩn bị sẵn sàng bảo vệ chủ quyền ấy.
Một số báo trích lời ông Nguyễn Minh Triết nói khi thăm trung đoàn hải quân 953 trên đảo Bạch Long Vĩ và tại buổi làm việc với Bộ tư lệnh hải quân ở Hải Phòng: "Không để bất cứ ai xâm lấn bờ cõi của mình, biển đảo của mình...Chúng ta không tham của ai, nhưng một tấc đất quê hương chúng ta cũng không nhân nhượng".
Những báo này không hiểu vô tình hay hữu ý lược đi một câu khác cũng của ông Triết, nói trong chuyến thăm, được báo Quân đội Nhân dân ghi lại: "Việt Nam cũng nhất quán với chủ trương: Sẵn sàng chiến đấu bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc trong mọi tình huống".
Tôi không cho đây là câu nói "quen miệng" của lãnh đạo một đất nước đã trải qua nhiều cuộc chiến.
Cùng ngày ông Triết thăm hải quân Việt Nam, Trung Quốc làm lễ tiễn hai tàu ngư chính thuộc loại lớn nhất và nhanh nhất của họ tới Trường Sa.
Thời điểm để Bắc Kinh đưa ra quyết định này là hoàn toàn có chủ ý.

Tháng Tư sóng yên biển lặng, hoạt động giữa đất liền và biển đảo của Việt Nam có xu hướng nhộn nhịp hơn các quãng thời gian khác trong năm.
Tháng Tư cũng là tháng trước khi Trung Quốc bắt đầu lệnh cấm đánh bắt trong vùng biển mà nước này tuyên bố chủ quyền, tức cả khu vực khoanh bởi đường "lưỡi bò", thọc sâu xuống phía Nam. Còn nhớ, đợt cấm đánh bắt năm ngoái, hàng nghìn thuyền cá của Việt Nam nằm ngửa bụng lên trời vì ngư dân sợ bị bắt và phạt vạ.
Thêm nữa, chỉ một tuần sau khi hai tàu ngư chính thẳng tiến Trường Sa, Hội nghị Thượng đỉnh Asean sẽ mở màn tại Hà Nội.
Thách thức lớn
Lẽ dĩ nhiên ông Chủ tịch Việt Nam không cầu chiến.
Giới quan sát gần như đồng thuận, rằng khả năng xảy ra chiến sự tại Biển Đông là chuyện hãn hữu, gần như không thể xảy ra.
Nhưng họ cũng gần như đồng thuận, rằng Trung Quốc gần đây đã không dấu diếm sự mạnh bạo của mình tại khu vực.
Bắc Kinh đã khá thành công trong việc dùng sức mạnh và ảnh hưởng ngăn cản các nước khác hưởng lợi trong các khu vực còn tranh chấp.
Đe dọa của Trung Quốc đã làm các công ty nước ngoài muốn làm ăn với Việt Nam, Philippines tại vùng tranh chấp phải ngại ngùng. Và cũng dưới áp lực của Trung Quốc, chủ đề tranh chấp lãnh thổ Biển Đông thậm chí còn không được mang ra bàn ở Hội nghị Thượng đỉnh Asean ở Thái Lan hồi cuối năm ngoái.
Tại Hội nghị 16 ở Hà Nội lần này, vấn đề Biển Đông sẽ là phép thử ý chí của lãnh đạo Việt Nam.
Chính quyền Hà Nội không phải một lần công khai nguyện vọng "quốc tế hóa, đa phương hóa và nhân bản hóa" tranh chấp Biển Đông. Từ tháng 11 năm ngoái, một số hội thảo học thuật quốc tế đã được tổ chức để bàn về chủ đề này.
Nhưng lần này là một hội nghị thượng đỉnh của khu vực.
Mang được chủ đề gai góc nhưng thiết thực này ra bàn luận, Việt Nam sẽ tận dụng được vị thế chủ nhà chục năm mới có một lần. Sang năm chiếc ghế chủ tịch Asean sang tay Brunei, thảo luận thực chất về Biển Đông sẽ trở thành không tưởng.
Tôi không nghĩ có nước nào tham gia hội nghị trông đợi một sự đột phá, thậm chí Tuyên bố chung của Hội nghị 16 có thể cũng sẽ không có gì đáng nói về Biển Đông.
Nhưng Chính phủ Việt Nam biết, nỗ lực của họ đang được triệu con mắt Việt trông vào.
Đối ngoại, thực ra cũng là đối nội. Năm trước Đại hội Đảng, trong các bước đi chính trị, không vị lãnh đạo nào có thể bỏ qua không tính tới sức nóng ngùn ngụt của ngọn lửa dân tộc chủ nghĩa đang lan tỏa trong dân.
Quý vị nghĩ sao về chủ đề Biển Đông, Trung Quốc và Asean 16? Hãy chia sẻ với Hồng Nga bằng cách bấm vào chữ Bình luận ở góc trên tay phải.

Bình luậnĐể lại lời bình
Xin chào mừng chị Hồng Nga "tái xuất giang hồ". Tôi vẫn theo dõi BBC mỗi ngày để mong thấy bài của chị.
Về cơ bản tôi đồng ý với nhận định rằng lòng dân đã quá nôn nóng và mệt mỏi trước những động thái gây gổ của TQ, mà bất lâu nay chính quyền VN phản ứng quá chậm và yếu ớt. Song tôi không nghĩ rằng với hội nghị thượng đỉnh lần này chính phủ VN sẽ đạt được điều gì để chứng tỏ cho người dân là họ có thực lực để giải quyết vấn đề. Tranh cãi Biển Đông là quá trình lâu dài, không thể giải quyết trong dù chỉ một năm.
Chúc chị sức khỏe, viết nhiều bài mới.
Chủ đề Biển Đông cũng sẽ được đề cập tại Hội nghị một cách không chính thức dưới sức ép của Trung Quốc, thế nhưng nó được thể hiện dưới dạng hợp tác an ninh biển, hợp tác phòng chống thiên tai, biến đổi khí hậu và an ninh phi truyền thống.
Các cuộc gặp song phương và các phiên họp kín có thể bàn về tranh chấp và các nguy cơ xung đột, an ninh về Biển Đông nhưng nó sẽ không được công khai trên báo chí chính thống. Lý do các quan ngại mà các nước ASEAN tránh là không muốn làm mất lòng Bắc Kinh.
Tuy nhiên, Việt Nam với vai trò của mình và những lợi ích chính đáng của mình cũng cần vận động hành lang để chủ đề này được Hội nghị đề cập đến. Tuy vậy, một số nước không liên quan đến tranh chấp và chịu sức ép của Trung Quốc chưa hẳn sẽ đồng thuận để đưa chủ đề Biển Đông ra bình luận một cách công khai tại Hội nghị.
Và câu chuyện « bằng mặt nhưng không bằng lòng » vẫn sẽ phải tiếp diễn tại diễn đàn ASEAN đối diện trước các thách thức của Trung Quốc. /.
Không biết ông Triết đang muốn tranh thủ tâm lý chống bá quyền TQ trong dân chúng VN trước thềm bầu cử hay đã thực sự nổi giận trước ông anh xấu bụng. Là người VN không ai là không mong các nhà lãnh đạo hãy tỏ rõ dũng khí của mình trước kẻ thù phưong Bắc tham tàn bạo ngược kia nhưng ông Triết, hãy cảnh giác với những "đồng chí" trong nội bộ của mình, bọn họ chưa chắc đã đồng hành cùng dân tộc Việt đâu...
Đảng Cộng sản VN đang rất cô đơn và lúng túng trong việc đối phó với vấn đề chủ quyền lãnh thổ ở Biển Đông. Họ cô đơn với thế giới và cộng đồng người Việt ở hải ngoại, lúng túng vì những hành xử sai lầm của họ trong lịch sử. Tôi không tin Đảng CSVN có thể bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước và dân tộc VN.
Xin cảm ơn bạn Hai Dang, HN cũng xin chúc bạn khỏe.
Xin lỗi ông Khoa Tran Uc chau nhé, tại sao các ông cứ động vào là chửi rủa vậy. CSVN có làm được việc đó hay không không biết, nhưng ông bảo ai làm được? VNCH làm được chắc? Các ông hải ngoại làm được chắc?
Biển Đông là tài sản chung của tạo hóa dành cho các nước ASEAN, là cổng hàng hải rất, rất quan trọng đối với các nước ASEAN nói chung và với VN nói riêng.
Mong các nước ASEAN nhận thức rõ vấn đề này.
Cho dù vấn đề của VN, nó là vấn đề (hiểm họa) rất quan trọng của một trong những thành viên của khối, lẽ nào khối ASEAN lại không dám đề cập đến trong hội nghị ASEAN 16 này? Nếu điều này xảy ra thì rõ ràng ASEAN không cần phải tồn tại làm gì.
Lãnh đạo CSVN nếu không dám đề cập hoặc đề cập mà không có kết quả tích cực thì phải xem lại đường lối ngoại giao của mình.
Tôi cho rằng ASEAN nên đòan kết hơn lúc nào hết, nếu bị chia nhỏ & chia rẽ trong khối thì cả khối phải trả giá sau này.
Tôi không tin là giải quyết được sớm vđ này trong vài năm, thâm chí vài chục. Nhưng cái thành công có thể ghi nhận ở đây là thái độ và ý thức về chủ quyền.
Còn mấy ông chỉ biết chửi rủa và công kích tôi không chấp từ lâu rồi. Không có tinh thần xây dựng chỉ nhăm nhăm chống phá, sẽ không ai ủng hộ các ông cả. Các ông cũng không có gì hơn ĐCS, thậm chí là chưa có gì bằng.
@Nguyễn Văn Thuý (ý kiến số 6), @powernguyen (ý kiến số 8)
Lướt một vòng hết 8 ý kiến, tôi thấy ý kiến số 6 và số 8 dường như đang tự vạch áo khoe lưng. Sự "hằn học", "chưỡi rủa" mới thực sự sặc mùi ở hai ý kiến này.
Quan chức chính phủ, các ban bộ chính phủ các nước thật sự vì dân, từ dân, của dân thì xem thái độ chỉ trích, phê bình "hằn học", bất mãn, chửi rủa, công kích của dân là chuyện phải chấp nhận thường ngày vì họ biết họ đang đứng sau những chính sách, quyết định đang làm phật lòng các đầy tớ đã bỏ phiếu bầu cho họ. Họ có đủ bản lĩnh, tự trọng, liêm sĩ để tự vấn, coi lại xem tại sao có những người dân bất mãn, hằn học, công kích" và lo tìm cách tốt nhất để điều chỉnh, sửa đổi (vd để mất đất liền, biển đảo, không công khai bản đồ biên giới đã vẽ lại với BK, tham nhũng không thuốc chữa,...) và nhắm làm không xong thì họ cũng biết xin từ quan nhường chỗ cho người xứng đáng hơn.
Nhưng quan chức chính phủ ra lò từ tự cử rồi bắt dân đi bỏ phiếu như xã hội "ưu việt", "dân chủ gấp vạn lần" của ta thì bao giờ cũng nhìn ngược nên do đó cũng hay nói ngược nhất, thậm chí còn mắng hỗn như số 6 và số 8. Khét tiếng hơn cả là việc dùng chụp mũ, vu khống để trấn áp, trù dập, bắt bớ người có ý kiến khác biệt, đối lập.
Hai ý kiến này đang xâm phạm đến quyền tự do ngôn luận của người khác vì chụp mũ, vu khống giống hệt căn bệnh nan y của báo chí lề phải.
Một CP đủ tư cách, đủ tự trọng, liêm sĩ đòi hỏi các quan phụ mẫu hiểu rõ vị trí của mình. Đó là CP có các quan và tuỳ tùng, phụ tá trên dưới phải biết tự vấn, tự hỏi mình đã làm gì để người dân bất mãn, tức giận, chỉ trích chứ không phải vu tội ngược lại.
Là một công dân trẻ của đất nước Việt Nam, tôi thấy rất tự hào về lịch sử của dân tộc mình. Khi đọc những gì mà Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã nói: "Không để bất cứ ai xâm lấn bờ cõi của mình, biển đảo của mình...Chúng ta không tham của ai, nhưng một tấc đất quê hương chúng ta cũng không nhân nhượng".
Tôi rất xúc động.
Đó là tố chất nghìn năm của người Việt chúng ta. Chúng ta không tham của ai. Nhưng lịch sử lại lấy đi của chúng ta quá nhiều. Yêu Việt Nam , yêu mảnh đất hình chữ S nhỏ bé này. Dù có hi sinh, chúng ta phải bảo vệ từng tấc đất của dân tộc.
@Khoa Tran Uc:chưa gì nói câu "Tôi không tin Đảng CSVN có thể bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước và dân tộc VN." ĐCS là ma quỷ hay ai vậy nhĩ sao lúc nào cũng chủi rủa họ,họ cũng là người nông dân,công nhân,tri thức như bao con người khác ở VN...
Sống phải biết suy nghĩ tích cực lạc quan thì cuộc sống trong chúng ta mới thanh thản.Nếu lúc nào chúng ta cũng than vãn oán trách thì cuộc sống luôn thấy những điều bi quan thất bại vì ai ai cũng biết "cái gì vận động thì cái đó phát triển" .Đầu bạn đã nghĩ những điều tiêu cực thì bạn sẽ luôn chỉ thấy những điều tiêu cực.
Vậy điều đó có lợi ích gì? Có câu "Đừng ngồi đó mà gào thét bóng tối mà hãy thắp lên ngọn đèn", bạn ráng làm quan to chức rộng hãy chứng tỏ tài năng của bạn đi rồi sau này sang Việt Nam rồi bạn sẽ dễ thực hiện hơn những điều mà bạn muốn...
Những ai đang sống ở một dân tộc giàu mạnh thì các bạn đã có được dân chủ như bạn mong muốn thì bạn nên lo cho cuộc sống của chính mình,không như chúng tôi ngày ngày cực lực kiếm từng đồng tiền ít ỏi.
Bạn muốn thay đổi chính quyền ư? Bạn muốn nhưng riêng tôi lại không, khỏi kể 88 triệu dân ngoài kia. Vậy đất nước sẽ có nội chiến rồi còn gì đất nước chia năm xẻ bảy rồi còn chi. Chẳng ai muốn vậy chỉ càng làm đất nước thêm rối ren tình hình chính trị bất ổn thì ảnh hưởng rất nhiều tới kinh tế, du lịch...ở VN còn hơn một số nước dân chủ đến nỗi chính trị như canh hẹ, mổi lần bầu cử lại có đánh nhau...
Lật đổ chính quyền chỉ là những suy nghĩ viễn vong trong thời đại ngày nay.Ở chế độ nào thì nó cũng có mặt trái của nó cũng có những tiêu cực... quan trọng chúng ta phải làm điều gì đó hay hơn là suốt ngày phê phán.
Bạn hãy nhìn Trung Quốc xem họ có một nền chính trị rất ổn định nên mới phồn vinh tới ngày nay họ đang tiến tới một cường quốc sánh vai với Mỹ,Nga...vậy sao ta không cùng chung nhịp đập với đất nước mà làm điều kì diệu hơn.
Steve Jobs của Apple từng nói: "không thể có một sản phẩm tuyệt vời như iPhone, iPod với những ý kiến dân chủ, phải có một nhà độc tài uyên bác."
Sức nóng về chủ quyền trong toàn dân đang rất lớn, đặc biệt là vấn đề biển Đông. Theo tôi nghĩ Đảng biết rất rõ điều này, tuy nhiên vấn đề là có bao nhiêu lãnh đạo trong Đảng dám mạnh dạn như ông Triết.
Đâu có ai cấm ai phát biểu đâu mà “vi phạm quyền tự do ngôn luận”. Có người chửi CS thì cũng có người chửi lại VNCH và cộng sự năm 1974 đã không bảo vệ được HS. Chê người khác là chụp mũ, là…nhưng khi nói động đến mình thì cũng giãy lên như đỉa phải vôi.
Đúng là để giành lại HS không dễ. Không thể dùng biện pháp quân sự, “ lấy yếu thắng mạnh” như đã từng dùng. Do vậy chỉ có thể dùng sức mạnh tổng hợp : chính trị ( đoàn kết dân tộc, giáo dục con cháu…), quân sự ( mạnh để không bị bắt nạt), ngoại giao ( quốc tế hoá vấn đề, tranh thủ sự ủng hộ của thế giới), kinh tế ( làm giàu lên) mới có thể đòi được không bây giờ thì sau này con cháu chúng ta đòi.
@Mẫn:
Tôi không vi phạm quyền tự do của ai cả. Chỉ là ý kiến của tôi thôi. Tôi đâu cấm ai ý kiến đâu. Còn áp đặt thì tôi cảm thấy anh hay nhiều người Việt ở trong nước hay hải ngoại cũng đều có cái tính xấu đó: bịa đặt, nói xấu, dựng chuyện,... để làm xấu hình ảnh của đối phương. Rất ít người ở Hải Ngoại có những ý kiến xây dựng thực sự.
Tôi và nhiều người biết ĐCS không thực sự tốt. Nhưng tôi và rất nhiều người cũng biết Đảng DC hay CH ở Mỹ cũng không thể lãnh đạo tốt Việt Nam vì lợi ích quốc gia của họ vẫn là trên hết.
Và tôi và rất nhiều người cũng biết, các đảng khác ở Hải Ngoại cũng không đảng nào ổn hơn ĐCS hiện tại vì ai cũng vì lợi ích của đảng mình và "thù hằn lịch sử", lợi ích của những người cầm đầu đảng đó.
Nói chung các ông nói ĐCS thế này thế kia, nhiều cái ai cũng biết nhưng nhiều cái ai cũng thấy là các ông bịa đặt, hoặc bị nghe bịa đặt vô căn cứ, vô lý hoặc chỉ cảm tính a dua theo đám đông thù hằn...
Tôi có một số ý kiến như vậy. Nếu các ông vẫn khư khư với ý kiến thiếu khách quan của mình thì các ông bản chất cũng không hơn gì ĐCS. Nếu các ông có những ý kiến thực tế, khách quan, không cảm tính + xác thực và biết xây dựng hơn thì lời nói của các ông sẽ có trọng lượng hơn.
Cám ơn Mẫn, còn powernguyen ơi, bạn có biết rằng hơn 3 triệu trái tim Việt kiều hàng năm gửi về VN bao nhiêu tiền không, trung bình là 5 tỷ đô la Mỹ đấy, chiếm khoảng 25% thu nhập của toàn CP CSVN quang vinh muôn năm đấy.
5 tỷ USD sẽ xây được 2 đường cao tốc dài 2.500km nối liền nước Việt Nam đấy bạn ạ. Còn nếu để đi mua tàu ngầm Kilo hay tàu chiến thì tha hồ mà shopping.
Cũng may là có BBC chứ không những người như tôi đã bị bắt bỏ tù bởi tội "phản quốc" !
Chúng tôi, những người Việt Nam yêu nước, phản cái CP, cái đảng CS, chứ chúng tôi không bao giờ phản quốc!
Tôi không cho rằng chủ đề biển Đông cho dù là chủ đề nóng và được người dân quan tâm lại được đề cập tại hội nghị Asean vì lẽ hội này lâu nay chỉ toàn những lời lẽ sáo rỗng, không có gì thực chất.
@yeusuthat:
Cảm ơn bạn, tôi đúng là chỉ đang nói 1 vế - về những người có tư tưởng cực đoan. Còn bản thân tôi rất trân trọng những người Việt có đóng góp cho đất nước cũng như về nước làm ăn và sinh sống hay những nghệ sỹ góp phần mang lại niềm vui cho người Việt mình,...
Còn vấn đề HS và TS hay biên giới, là vấn đề không chỉ của riêng Chính Phủ Việt Nam hay Đảng phái trính trị hoặc nhóm người nào có thể nói mạnh miệng. Muốn giải quyết được phải xây dựng được cái nền là sự đoàn kết của tất cả người Việt, sự lớn mạnh của nội lực đất nước, sự hậu thuẫn của thế giới,... rất nhiều.
Các bạn hay tôi có ai có ý tưởng hay cho vấn đề này không???
Tôi có ý kiến, thay vì chia rẽ Việt Nam, thì chúng ta nên dồn sức lực tập chung chia rẽ nội tình của TQ thì tốt hơn - tập chung chỉnh đốn lại tư tưởng về lãnh thổ của từng người TQ một, hãy bắt đầu từ những người dễ tiếp cận nhất. Điều này rất khó, nhưng tôi cảm thấy tươi sáng hơn là cảnh "gà nhà đá nhau" rất nhiều.
5 tỉ USD Việt Kiều gửi về VN là gửi cho thân nhân của họ xài, hay đổi ra VND để gửi Ngân hàng VN lấy lãi cao chứ giúp gì đất nước. Chính Phủ VN, người trong nước như tôi ăn nhờ gì ở đó mà mấy ông VK kể công. Có chăng là giúp cán cân ngoại tệ đỡ căng thắng để cho một số nhà nhập khẩu hàng xa xỉ như điện thoại cao cấp, xe hơi đắt tiền, phục vụ đổi USD cho con đi du học, du lịch….phục vụ một số người giàu. GDP của VN nay gần 100 tỉ USD.
Còn về ASEAN thì các nước khác đều hèn . Không dám đối đầu với TQ đâu mà hi vọng. Họ ủng hộ VN đi đầu trong việc chống TQ bành trướng, nhưng đi đầu sẽ bị thiệt. VN phải coi chừng.
@nguoivietnam
Giọng điệu của nguoivietnam như là của người TQ thì đúng hơn? Vừa chia rẽ người Việt, vừa thay mặt TQ dọa dẫm chúng ta.
Người ta gọi các anh "Bọn Ngụy"
Mặc kệ..!
Anh hy sinh cho hai chữ Hoàng Sa
Người ta gọi các anh "Bọn bán nước"
Kệ họ..!
Máu các anh rơi nhuộm thắm biển khơi xa
Người ta không nhớ đến các Anh
Mặc họ..!
Anh hy sinh vì hai chữ Trường Sa
Hoàng Sa, Trường Sa... Việt Nam
Ba cái tên nghe như là chỉ một
Hoàng Sa, Trường Sa... Việt Nam…!
Máu đào nhuộm Bải Cát Vàng
Con dân nước Việt dựng đàn ghi ơn
Một nén hương gởi hồn chiến chiến sĩ
Khí phách oai hùng vị quốc vong thân
Lời tiền nhân ghi tâm khắc dạ
"Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế cư"
Lạc nghiệp, an cư lấy thân trai gìn giữ
Có há gì hai chữ hy sinh.
Lũ giặc kia xăm phạm Đất, Biển, Đảo quê mình
Thân tráng sỹ ai nỡ nhìn thế sự.
Hoàng Sa, Trường Sa ghi danh lịch sử
Nơi những người con nước Việt hy sinh
Bảo vệ chủ quyền Biển Đảo nước Nam mình
Mảnh đất Tiền Nhân gối xương gầy dựng.
Việt Nam... Việt Nam... Việt Nam.
Hoàng Sa, Trường Sa... Việt Nam.
Cất ba tiếng gọi đoạn trường.!
Hồn non sông.. bới..! Quây về cố hương
Nghìn trùng biển đảo mù sương
Hồn thiên Sông suối, Núi rừng, Ải Quan
Về đây nhận nén hương lòng
Về đây nhận lấy tấm lòng quê hương
Về đây nối lại tình thương
Về đây sưởi ấm linh hồn Việt Nam.
Về đây khơi giục lại tinh thần Dân Tộc
Khí phách oai hùng con cháu Lạc Hồng
Dõng lên ba đạo Trống Đồng
Chỉ ba ngọn giáo xuống lòng Biển Đông
Cắm ngọn cờ chủ quyền nước Việt
Bay giửa vùng trời Hoàng Sa, Trường Sa.
Bắc, trung, Nam Việt một nhà
Khúc ruột ngàn dặm cũng là Việt Nam
Chung tay giữ vững giang sơn
Chung tay giữ vững cơ đồ Việt Nam
Hãy cùng trích mẩu khăn tang
Tưởng hồn Tử Sĩ nơi ngàn trùng khơi.
Qua cuộc tranh luận, mình giả sử là nếu người VN nào cũng suy nghĩ như những người "yêu nước" ((Khoa Tran (Uc chau), Mẫn, Thúy, powernguyen, yeusuthat,...)), thì việc Việt Nam sớm mất Hoàng Sa, rồi mất nốt những gì còn lại của Trường Sa... là điều hoàn toàn có thể.
Tại sao ư? vì những người "yêu nước" đều không chú ý đến chủ đề chính là "Biển Đông nóng dần", họ chỉ lấy đó làm cớ để chỉ trích nhau, do bất đồng quan điểm mà thôi.
Mất Hoàng Sa, Trường Sa cũng không sao hết nhỉ? Càng tốt!
Nó là cái cớ để người Việt chúng ta chỉ trích nhau, sướng quá còn gì!!!
Vài lời gửi riêng yeusuthat:
Bạn có vẻ thích khoe thành tích gửi 5 tỷ đô nhỉ?
Thế riêng bạn đã gửi về VN được bao nhiêu tiền?
Bạn gửi cho người thân bạn hay gửi tặng toàn thể nhân dân Việt Nam?
Người thân của bạn, khi nhận tiền, có triệu tập nhân dân Việt Nam xếp hàng để phát chẩn hết số tiền đó không?
Tôi là 1 người có chủ trương ôn hòa, tôi đóng góp ý kiến với chủ đề Biển Đông trên blog của cô Hồng Nga về những trăn trở và suy tư của mình, chứ không chửi rủa ai như một số người đã gán ghép.
Tôi tôn trọng và lắng nghe các ý kiến khác biệt và tôi căm ghét những ai sử dụng quyền lực, bạo lực để trấn áp, bịt miệng những người đối lập khác.
Một chế độ độc tài độc đảng càng ngày càng bị cô lập với cộng đồng dân tộc và thế giới sẽ mất đi khả năng đưa đất nước đi lên và bảo vệ tổ quốc.
Vì tính chất tự nhiên của hoàn cảnh cũng như lòng yêu quê hương đất nước, nơi chôn rau cắt rốn, gắn bó với người thân còn lại trong nước... những đóng góp đấu tranh của người Việt hải ngoại nhiều lúc giống như là "đồng minh" của CSVN và bị tuyên truyền, cướp công.
Chúng ta đang bàn về Biển Đông và biện pháp để khẳng định chủ quyền của VN chứ không phải ngồi để cãi ai đúng ai sai. Quá khứ đã qua, thực tế là chúng ta đã mất Hoàng Sa thân yêu!Giờ là lúc bàn cách lấy lại từ người phương bắc chứ không phải là đổ lỗi, thay vì đổ lỗi cho nhau bằng những " lời vàng ý ngọc" của các bạn, hãy cùng nhau hiến kế.
Đất nước đang cần chúng ta, nhất là trong lúc Biển Đông " sóng lớn" như hiện nay, tôi mong, chúng ta hãy đoàn kết để bảo vệ lãnh hải và từng tất đất quê hương. Cha ông ta ngay từ buổi sơ khai đã biết ra Hoàng Sa, Trường sa dù phương tiện chỉ là những chiếc thuyền nan, để khẳng định chủ quyền và gìn giữ cho con cháu những nguồn tài nguyên vô giá, hãy cùng nhau đứng lên, gạt bỏ hận thù các bạn ơi!
@nguyenquanvinh, bạn nói rất đúng nhưng bạn cứ thử cầm loa đọc bài thơ của @viet xem bạn có bị bỏ tù không.
Chỉ có diễn đàn BBC thì chúng tôi mới được phát biểu ý kiến của mình mà không sợ bị CA bắt. Tôi rất rất hy vọng Biển Đông sẽ sôi lên nhưng tôi rất sợ CSVN sẽ tắt bếp trước khi nước còn chưa ấm. Chúng ta cần cảnh giác để tố cáo nhưng âm mưu bán nước !
Còn về kinh tế nước VN xếp hạng "giàu" nhất Quốc Tế mặc dù có hơn 88 triệu dân thông minh cần cù thì cũng dễ hiểu thôi, đàn đâu mà gẩy tai trâu !
@yeusuthat
Bạn nên đi vào trọng tâm. Tôi chỉ thấy bạn lợi dụng vấn đề chính để chỉ trích chứ không có ý kiến nào về vấn đề chính cả. Bạn có thể vừa có ý kiến cho vấn đề chính rồi sau đó chỉ trích thì hợp lý hơn. Những ý kiến phiến diện như bạn chỉ làm loãng chủ đề, đi lạc trọng tâm. Chẳng khác nào 1 hành động "phá" diễn đàn (sorry vì so sánh hơi nặng). Điều mà những người TQ họ muốn, họ không cần làm gì cũng chia rẽ được người Việt mình. Bạn cũng nên biết lắng nghe một chút. Thanks!
@nguyenquangvinh;@Khoa Tran(Uc chau);@Tuấn;...
Tôi rất có thiện cảm với ý kiến của các bạn. Các bạn có "kế sách" gì có thể đưa ra bàn luận được không? Người Việt mình sẽ cùng bàn luận.
Blog của cô rất hay, tạo diễn đàn cho thế hệ trẻ như cháu bày tỏ chính kiến về một vấn đề quốc gia đại sự. Trong nước ít có diễn đàn nào như thế này.
Cháu có 3 ý kiến: 1) Nếu VN đẩy được DOC lên thành COC thì đó là thắng lợi lớn, vì TQ chẳng bao giờ muốn bị bó trong “rọ” đa phương cả. TQ chỉ muốn “múa gậy vườn hoang” trong song phương thôi. Ở đấy, TQ bẻ từng thành viên ASEAN, vốn tham lam và vị kỷ, như bẻ từng chiếc đũa một!
2) Nhưng cũng đừng ăn mừng to quá nghe! Vì TQ có trăm phương ngàn kế để vô hiệu hóa các thỏa thuận nào không vừa ý “con trời”. Vì vậy, Asean phải làm tới, đừng vì khóa sau VN không làm chủ tịch nữa mà bỏ vấn đề TQ làm cạn kiệt dòng Mekong và gây căng thẳng ở Biển Đông ra khỏi chương trình nghị sự của các cấp cao ASEAN khác. Nếu làm thế thì cấp cao sẽ hết còn ý nghĩa, ASEAN chỉ còn là talk show (quán đấu láo) mà thôi!
3) Tuy không vác cờ đi đầu (VN chưa thể cạnh tranh với Indonesia và Thái Lan được), nhưng VN cũng như các thành viên ASEAN khác nên “cố thủ nội khán” càng sớm càng tốt. Phải nhìn ra thế giới, nhìn vào người khác mà tự soi và sửa mình. Phải giải phóng nhanh khỏi những “phép lạ Á châu”, những “giá trị châu Á” hão huyền. Đừng mất công phát minh ra “chiếc xe đạp” nữa!
Nhân loại trải qua bao nhiêu máu và nước mắt mới tiếp cận được mô thức phát triển như hiện nay (nhà nước pháp quyền, kinh tế thị trường, xã hội công dân). Tuy chưa phải là perfect (qua khủng hoảng kinh tế toàn cầu vừa rồi thì thấy rõ các khiếm khuyết), nhưng đất nước nào mà lãnh đạo định bỏ qua con đường này để “đi tắt đón đầu” thì thật khốn khổ, khốn nạn cho dân tộc đó (Xem gương “mờ” Bắc Triều Tiên, Cu Ba, CPC dân chủ… thì sẽ “tỏ”).
Chúc cô khỏe, yêu đời và giúp cho cuộc sống này có ý nghĩa hơn bằng cách mở những đề tài khác, blog khác cô nhé!
Bạn nguyenquangvinh ơi, phải cảnh giác, cảnh giác và cảnh giác !
Người dân VN ta từ ngàn năm nay luôn luôn đoàn kết, tôi và bạn không phải hô hào, chính đảng CSVN phải đoàn kết với dân tộc để bảo vệ Tổ Quốc nhưng điều này có hay không, xin cho tôi bằng chứng.
Tôi rất rất hy vọng là tôi sai nhưng tôi chỉ tin những gì tôi thấy, còn nghe những lời hứa hẹn thì sorry I have no time !
Cảm ơn bài viết của chị Hồng Nga. Nếu phải hy sinh để bảo vệ tổ quốc tôi xin ghi tên đầu. Các bạn ạ, cuộc sống đúng là rất quí giá nhưng sẽ quí giá hơn nếu chúng ta dành cuộc sống để bảo vệ và xây dựng tổ quốc. Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh.
Dù là ai cầm quyền đối với tôi không quan trọng, điều quan trọng là nhà cầm quyền làm được gì cho nhân dân. Bản thân tôi không có nhiều khả năng nhưng sẽ cố gắng hết mình vì đất nước. Tôi đã âm thầm tẩy chay Trung Quốc từ rất lâu, tôi rất hy vọng nếu được các bạn ủng hộ. Chúng ta có thể bắt đầu từ hàng hóa Trung Quốc và tuyên truyền ra quốc tế bằng internet.
VN đã chính thức đưa biển Đông vào hội nghị cấp cao ASEAN 16. Theo báo HK thì TQ sẽ lợi dụng Myanmar và Campuchia để cản trở sự thông qua bộ quy tắc này. Thế nhưng, đừng quên Thái Lan. Phe Abhisit đã bị TQ chi phối !!!
Xin kính chào chị Hồng Nga. Rất vui vì chị đã trở lại với Blog BBC. Cảm ơn bài viết của chị đã động đến vấn đề bức xúc và tình cảm yêu nước thiêng liêng của người Việt chúng ta. Tôi xin đưa ra quan điểm và bình luận của cá nhân về vấn đề Biển Đông, viễn cảnh và cả tương lai của bá quyền Trung Quốc. Bài viết hơi dài nhưng để bàn về vấn đề Trung Quốc phức tạp, ngày càng nổi cộm trong đời sống chúng ta thì không thể chỉ nói một vài dòng.
Việt Nam đang tranh thủ hội nghị thượng định Asean để đạt được một kết quả nào đó cho tranh chấp Biển Đông. Nhưng dù thế nào, chắc chắn không thể tạo ra ảnh hưởng lớn hay bước ngoạt thay đổi tình thế hiện nay do khác biệt lớn ngay trong khối Asean từ hình thái riêng và mục đích của mỗi quốc gia. Một tuyên bố chung, hay một văn bản nào đó chỉ dừng lại ở mức hợp tác về mặt ngoại giao chung chung bước đầu. Chừng nào Asean còn chưa đồng nhất nói chung một điệu với Trung Quốc thì mọi vấn đề tranh chấp giữa các quốc gia Asean với Trung Quốc sẽ chỉ dẫn đến thiệt hại cho chính các nước Asean.
Nhìn qua vấn đề sông Mê Kông vừa qua (đi qua 5/10 nước Asean), đủ thấy quyết tâm chính trị yếu ớt và tâm lý chung ngại va chạm với Trung Quốc của các nước trong vùng Mê Kông, chưa kể sự khống chế của Trung Quốc với Myanmar để họ đứng ngoài ủy hội Mê Kông, và Myanmar hiện nay đang là một lá bài quan trọng của Trung Quốc trong Asean.
Với các nước Lào, Campuchia đã và đang bị Trung Quốc ảnh hưởng ngày càng mạnh, việc họ không bảo vệ được cho khu vực Mê Kông của họ thì cũng đừng mong họ ủng hộ mạnh mẽ cho vấn đề Biển Đông không thực sự liên quan (ngoại trừ Campuchia có chủ quyền ở một phần vịnh Thái Lan, Lào không có quan hệ gì với Biển Đông).
Với Thái Lan nằm trong cả khu vực sông Mê Kông cũng không có giải pháp gì cho vấn đề này. Việc họ cũng nằm trong khu vực Biển Đông (Vịnh Thái Lan) thì vùng lưỡi bò cũng đâu có chồng lấn lên lãnh hải của họ, chưa kể chính trị nội bộ vẫn đang quá rối ren khiến việc hợp tác Asean hiện giờ chỉ là thứ yếu, việc gai góc như Biển Đông lại càng khó được quan tâm.
Các nước liên quan trực tiếp đến khu vực lưỡi bò cũng có những cách tiếp cận khác nhau. Brunei thì quá nhỏ bé và cũng không có muốn can dự vào vấn đề Biển Đông. Vậy biển Đông với Trung Quốc chỉ còn là vấn đề thực sự quan ngại của 5/10 nước Asean là Indonesia, Malaysia, Philippines, Singapore và Việt Nam.
Và mỗi nước lại có vấn đề tranh chấp riêng rẽ với các khu vực khác nhau của Trung Quốc, các cách tiếp cận vấn đề cũng hoàn toàn khác nhau, Trung Quốc cùng vẫn chủ trương song phương giải quyết vấn đề. Việc Asean đồng lòng cất chung một điệu, không cho Trung Quốc lợi dụng mà đóng cửa bảo nhau giải quyết các tranh chấp lãnh hải nội bộ, phân định rõ ràng biển Đông cho các nước trong khu vực cùng nhau khai thác vẫn là chuyện còn phải nỗ lực lâu dài.
Kết quả tốt đẹp nhất cho VIệt Nam sau hành trình gian nan đó cũng chỉ là không mất thêm đất biên giới, thêm biển đảo (tại khu vực vịnh Bắc Bộ, Hoàng Sa, Trường Sa) vào tay Trung Quốc, chứ không thể đòi lại những đảo đã mất, và phân chia rõ ràng vùng biển để khai thác ổn định.
Việc Asean có thể làm là một lòng chống lại những tuyên bố chủ quyền lãnh hải vô lý của Trung Quốc sau khi họ xâm lấn các đảo ở Biển Đông, cùng đưa ra những cơ cấu phát triển chung để khai thác, phân chia quyền lợi công bằng tại các khu vực chồng lấn. Còn việc phân định rõ ràng ranh giới, chủ quyền giữa ngay các nước Asean là vấn đề chưa biết đến bao giờ giải quyết được.
Trước thực tế phức tạp về Biển Đông, không có nghĩa là Trung Quốc có thể tranh thủ dễ dàng để mở rộng ảnh hưởng xuống phía Nam và ra khắp Châu Á. Tâm lý bài Trung Quốc đang dần tăng lên ở tất cả các quốc gia xung quanh họ, từ hệ lụy của những tranh cãi biên giới, lãnh thổ, cho đến những lo ngại về kinh tế, chính trị.
Kể cả những quốc gia được tính là đã bị Trung Quốc mua đứt như Myanmar cũng đang bằng mặt nhưng không bằng lòng, họ có những củng cố quân sự để chống sự xâm lấn đất liền của Trung Quốc. Những quốc gia có đa số hoặc một phần lớn người gốc Hoa như Singapore, Malaysia cũng đang có sự cảnh giác cao độ trước Trung Quốc. Hai nước này đã chẳng kiện cả Trung Quốc ra tòa án quốc tế sau những tranh chấp ở khu vực Pedra Branca hay Pulau Batu Putih.
Ở ngoài Asean Trung Quốc đang tranh chấp với hai nước lớn là Nhật Bản về lãnh hải quần đảo Shenkaku/Điếu Ngư Đài và Ấn Độ về biên giới ở khu vực Kashmir và bang Arunachal Pradesh. Nên nhắc đến cả ý muốn thoát khỏi sự giật dây can dự của Trung Quốc từ Bắc Triều Tiên. Xem ra tinh thần "kháng Trung Quốc" sẽ ngày càng mạnh mẽ lên nếu Trung Quốc vẫn muốn bá quyền, thậm chí người Trung Quốc sẽ gặp phải những tẩy chay không đáng có từ dân chúng các quốc gia khác.
Chủ nghĩa dân tộc của Trung Quốc đang lên, nhưng tinh thần dân tộc của các nước Á châu cũng vô cùng mạnh mẽ. Trung Quốc muốn dành những miếng bánh ngon của người khác, toàn những khu vực đầy tính chiến lược, điều này càng khiến tinh thần cảnh giác ngày càng cao trước "hiểm họa Trung Quốc".
Thử nhìn Ấn Độ, một đất nước tự do dân chủ chỉ thua Trung Quốc về dân số, truyền thông cảnh báo từ chuyện chính trị với các tranh chấp lãnh thổ, thủ đoạn thương mại tinh vi, đến những thứ vô cùng hiện đại và mới mẻ như công nghệ tinh vi như tấn công an ninh mạng, các thiết bị viễn thông bị cài cắm bộ phận kiểm soát do Trung Quốc sản xuất. Có cả những tin thất thiệt không chính xác về Trung Quốc, nhưng thực tế người Trung Quốc đang bị bôi xấu đi khá nhiều trong con mắt người Châu Á với diện mạo thực tế hơn so với cái nhìn bên ngoài Châu Á.
Trung Quốc bao gồm cơ hội (kinh doanh) và nhiều nguy cơ (chính trị, kinh tế). Cơ hội từ nền kinh tế Trung Quốc phát triển làm động lực cho Á Châu, thị trường Trung Quốc rộng lớn là cơ hội đầu tư cho nhiều quốc gia và nhứng món đầu tư béo bở ngược lại từ Trung Quốc giúp ích cho nhiều quốc gia (thực tế Trung Quốc mới là ông chủ kiếm lợi nhiều nhất, chủ yếu nhờ khai thác tài nguyên thô giúp ích cho họ).
Đối với Châu Á, nguy cơ Trung Quốc hiện hữu thực tế và gần gũi ngay sát mắt, là bị chèn ép, mất chủ quyền, bị lấn áp thương mại, bị thiệt hại lợi ích. Còn Phương Tây hiện chỉ đơn giản là vấn đề nhân quyền và sự trỗi dậy của Trung Quốc thành siêu cường cạnh tranh với họ. Hãy nhìn vào lịch sử với sự bành trướng của Nhật Bản, đây là bài học để Trung Quốc biết họ không dễ dàng khống chế Á Châu, nếu có khống chế được ai, thì cũng không thể là mãi mãi.
Châu Âu từng đặt trong sự thống trị của các đề chế lớn đã từng tồn tại rồi thay thế nhau, kết cục tất cả đều tan rã, đến thời hiện đại Châu Âu lại đổ bao xương máu tan hoang qua hai cuộc thế chiến, và họ cũng rút ra được bài học chung sống hòa bình ổn định trong một cộng đồng chung.
Đó cũng là tấm gương cho Châu Á, chỉ có thể cùng nhau hợp tác trong hòa bình, phát triển, dân chủ và thịnh vượng dù không thể nào đồng nhất như Cộng đồng Châu Âu do khác biệt về bản sắc văn hóa, tôn giáo, chính trị, lịch sử. Tương lai cho các nước Châu Á có thể hồng hay xám khác nhau, nhưng không thể nhuộm mầu cờ Trung Quốc. Và Trung Quốc lo bành trường nhưng luôn lo ngại các vấn đề nội bộ phức tạp và tiềm ẩn nhiều nguy cơ chia rẽ, động loạn. Lịch sử đã tạo ra một con rồng khổng lồ, lúc thịnh lúc suy. Giờ đây Trung Quốc phát triển ổn định và bành trướng ảnh hưởng là một nguy cơ lớn, nhưng Trung Quốc loạn thì còn là một vấn đề nguy hiểm hơn nhiều.
Cho phép tôi được lên tiếng nói chuyện ngoài lề, đính chính về vấn đề tiền bạc của Việt kiều gửi về thì chính phủ Việt nam hưởng lợi như thế nào ?
Hàng năm Việt kiều ở khắp nơi trên thế giới gửi về Việt nam cho thân nhân gia đình hàng tỷ US Dollars (đô la Mỹ). Số ngoại tệ này sau đó lại từ từ rót vào kho bạc nhà nước, vì thân nhân của Việt kiều phải đổi ra tiền giấy Việt nam mà tiêu xài.
Chính phủ Việt nam không thể mua vũ khí của Nga sô bằng tiền Việt nam, và không thể nhập khẩu bất kỳ hàng ngoại nhập nào, từ bất cứ một quốc gia nào (kể cả với quan thầy Trung quốc), mà không có ngoại tệ mạnh như đồng đô la Mỹ.
Đảng CSVN không phải tốt lành gì mà tự dưng từ cuối thập niên 80 chấm dứt chửi bới bọn Việt kiều phản động, theo đuôi đế quốc Mỹ, để rồi sau đó quay lại lớn tiếng tuyên bố rằng "Việt kiều là khúc ruột ngàn dặm, là một bộ phận không thể tách rời ....." Nói tóm lại, thì đảng CSVN cần và yêu đô la vô cùng.
Xin lỗi đã miên man nói chuyện ngoài lề. Nếu sai trái không đúng sự thật thì mong được góp ý, vì đây cũng là đề tài quan trọng mà nhiều người còn thắc mắc.
Lời bộc trực, thẳng thắn @Mẫn dù sao cũng có tác dụng.
Tôi thấy ý kiến các bác @6 và @8 tuy cố bảo thủ (vì đã chụp mũ những ý kiến phát biểu ôn hoà, lịch sự là "chửi rủa"!!!) nhưng ít nhiều đã phải xuống giọng.
Tôi cũng cho rằng phát biểu hồ đồ, nóng nảy quen chụp mũ kiểu ấy @6, @8 là một trong các biểu hiện của xâm phạm tự do ngôn luận. Ai cũng có quyền phê bình, chỉ trích thậm chí "công kích", "chửi rũa" thói hư, tật xấu, dối trá một cách ra trò, tới nơi tới chốn! Đây là biểu thị cố hữu của thói quen độc quyền ngôn luận lâu năm!
Kiểu ăn miếng, trả miếng vặt vãnh như Công dân SG (@13) thì mắc thêm chứng bệnh chủ quan khinh địch. Hễ ai nói CS không tốt, không phải, tàn ác là VNCH tất tần tật, cần phải trả hận, trả đũa!!!??? Vơ đũa, cả nắm như thế mà không thấy mình hồ đồ, nhỏ nhen ư?
"Còn áp đặt thì tôi cảm thấy anh hay nhiều người Việt ở trong nước hay hải ngoại cũng đều có cái tính xấu đó: bịa đặt, nói xấu, dựng chuyện,... để làm xấu hình ảnh của đối phương. Rất ít người ở Hải Ngoại có những ý kiến xây dựng thực sự" (powernguyen).
Ông Mẫn và những người bị powernguyen gộp chung nhóm với Mẫn đã "áp đặt, bịa đặt, nói xấu, dựng chuyện" gì không thấy @6, @8, @13 nêu dẫn chứng. Còn ông Mẫn thì có VD cụ thể khi đưa ra luận cứ của mình!
Hãy chứng minh chỗ nào sai trong phần VD minh họa của ông Mẫn chứ nói khơi khơi như các ý kiến trên thì ngay đến con nít và người không hiểu biết cũng đều có thể nói được.
Ai xem công kích, chỉ trích là xấu để chụp mũ "hằn học, hận thù, bịa đặt" xin hãy tự xem kiến thức và nhãn quan của mình cao, thấp. Đó là điều tốt, chuyện tốt được khuyến khích lâu đời trong các xã hội dân chủ đích thực nhưng trong mắt đảng, nhà nước ta thì "xấu, phản động, thế lực thù địch"!
Nếu một mực cho những ý kiến công kích, không thuận tai tại đây đều là của VNCH, người Việt hải ngoại và tất cả đều xuất phát từ hằn thù cá nhân hay hận thù dân tộc hẹp hòi còn là một kiểu vu khống, chụp mũ rất tiểu nhân, rẻ tiền.
Tôi đã xin ra khỏi đảng vì muốn bảo vệ, đứng về phía sự thật, tiến bộ. Tôi hoàn toàn tán thành luận cứ @Mẫn.
Những lời khuyên hay kêu gọi từ các ý kiến liệt kê trên có thể nói rất thiếu tố chất thành thật, nhất quán. Mà như thế ô/b sao đáng kêu gọi hay thuyết phục người khác trong chuyện Biển Đông lớn lao này?
Bạn Anh Tuấn thân mến: xin cảm ơn bạn vì comment rất kỹ lưỡng và tâm huyết. Mời các quý vị khác cùng tham gia trao đổi ý kiến của Anh Tuấn.
Hồng Nga nhận được một số comment hơi lạc chủ đề, xin đề nghị các quý vị tập trung bàn về Biển Đông và Asean nhé.
Thử. Gởi hoài mà vẫn cứ bị lỗi. Không hiểu được. Chán quá!
Bạn van tri thân mến, Hồng Nga xin lỗi bạn và thừa nhận là phần mềm blog của BBC chưa được "thân thiện với người sử dụng" lắm. Xin bạn kiên nhẫn gửi lại, đánh từ khóa chính xác. Hy vọng được đọc comment của bạn.
Theo tôi chúng ta đừng nên công kích nhau mà hãy ngồi lại với nhau để tìm tiếng nói chung ca toàn thể người VN và tìm kiếm hậu thuẫn của quốc tế để lấy lại những gì chúng ta đã mất về tay bọn cướp nước TQ.
Cho dù con đường đấu tranh còn gian nan, hãy cố gắng và tiếp tục cho đến đời con cháu của chúng ta thì cũng sẽ lấy lại được.
Riêng tôi rất vững niềm tin vào tính dân tộc của chúng ta.
Đáng lẽ chúng ta, những người tự coi mình có dòng máu Việt phải tranh luận làm sao cho chúng ta có được toàn vẹn lãnh thổ thì họ lại "uýnh lộn" ở đây.
Cứ thế này dù ông Tàu ông Tây không có thì mấy ông ta cũng tự chia cái đất nước này ra thôi.
Than ôi, Việt Nam.
Bài viết hay lắm đó chị, em là sinh viên, thấy dân Việt ngày càng lo ngại TQ. Người Việt-đặc biệt là ngư dân chịu khổ nhiều rồi,thiết nghĩ cùng đến lúc mạnh bạo. Từ hàng ngàn năm nay, Việt nam kg thể yên ổn quá vài trăm năm,xong cuối cùng ta vẫn thắng.
Không có 1 thế lực nào có thể đánh bại công lí,"Ðất nước Việt Nam có khi thịnh khi suy, lịch sử Việt Nam có khi hưng khi phế, thế hệ trước không giữ được Hoàng Sa nhưng không phải vì thế mà Hoàng Sa trở thành đất của Trung Quốc hay của bất cứ một quốc gia nào khác".
Dân tộc Việt Nam, các thế hệ Việt Nam hôm nay và mai sau phải nhớ rằng: Bất cứ khi nào các điều kiện kinh tế, chính trị và quân sự cho phép, một trong những việc đầu tiên là phải lấy lại Hoàng Sa."
Nếu đánh TQ, tôi sẵn sàng ra trận, không để một tấc đất của nước mình rơi vào tay họ.
Mình ở Đồng Tháp, cũng thường xuyên theo dõi tình hình Biển Đông, thấy TQ chiếm Trường Sa, căm hận lắm nhưng không biếtr nói cùng ai. Nếu như đảng và nhân dân ta đồng lòng thì phải chiến đấu giành lại những gì thuộc về chúng ta.
Việt Nam với TQ thân nhau như anh em, tại sao ta không cùng hợp tác với nhau, cùng bành trướng ra thế giới? Hy sinh một quần đảo để "Một chủ nghĩa" thắng lợi áp đảo trên toàn thế giới, cái lợi có được sau này sẽ không thể nói hết được. Hy vọng các bạn hiểu được điều này, và cổ vũ cho nó.
Đây là một tư tưởng CS mới, cái mà sẽ chấm dứt hết tất cã mọi hiềm khích đang có trong nước (Đãng đối lập, đình công, tôn giáo, tư tưỡng không tốt về Mac-LeNin,...) Đối với "người ngoài" sẽ không còn là vấn đề "khó chịu" khi đã có khối đại đoàn kết.
TQ có khoảng 3.200 km bờ biển, nhưng 1.500km thì chung với Korea va Japan phía bắc, còn 500km thì chung với VN quanh vùng vịnh Bắc Bộ, có nghĩa là TQ chỉ còn 1.200km là biển trống (phía Taiwan đến Hài Nam) và 200 dặm EEZ của riêng mình.
Còn Việt Nam nhỏ bé của chúng ta có 1.600km bờ biển, trừ đi 500km chung với TQ nêu trên, chúng ta còn 1.100 km biển trống cùng với 200 dặm vùng biển Đặc Khu Kinh Tề (EEZ) theo đúng luật UNCLOS. Như vậy thì VN có kém gì TQ về tài nguyên biển đâu các bạn ơi.
Ngoài HS và TS, chúng ta còn có môt vùng EEZ bao la màu mỡ cho con em chúng ta khai thác. Nhưng TQ đang muốn liếm hết Biển Đông, liếm hết EEZ của ta đấy, không phải chỉ dừng tại 2 quần đảo đâu.
Đảng CSVN phải đoàn kết với dân tộc VN để bảo vệ Tổ Quốc giữ được toàn bộ lãnh thổ và lãnh hải mà Tổ Tiên ta để lại cho dân tộc ta. Nay ta nghèo nhưng ngày mai sẽ tươi đẹp hơn nhưng con cháu ta phải được hưởng những gì của ta. Phải cảnh giác để tố cáo những âm mưu vì sống còn của đảng CSVN mà đi bán nước bán biển cho ông anh hai CSTQ.
Gửi ông/bà Trung Hoa
"Việt nam với TQ thân nhau như anh em"(/i) ? Xin lỗi, có lẻ ông/bà lẫn lộn rồi. Chỉ có đảng CSVN coi tình hữu nghị Trung-Việt như tình cha-con, chớ dân tộc Việt nam thì gọi TQ là kẻ thù truyền kiếp đó.
"Chúng ta hợp tác cùng bành trướng ra thế giới ?" Ông/bà cho rằng dân tộc chúng tôi là "xã hội đen" hay sao mà cùng đất nước quý ngài đi ăn cướp lân bang ?
Chủ nghĩa CS sắp trở thành huyền thoại giải trí trong sách vở nhi đồng, mà ông/bà ca ngợi nó là "tư tưởng mới" à ?
Đất nước quý ngài cướp đất, biển, đảo của Việt nam rồi hô hào thành lập "khối đại đoàn kết" ? Có lẻ phải hiểu là Việt nam cùng các quốc gia nhược tiểu Đông Nam Á đoàn kết như một thành một "Trung hoa vĩ đại" chăng ?
Tổ tiên chúng tôi đã từng tuyên bố: "Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm. Nhữ đẵng hành khan thủ bại hư", và đó là câu trả lời của dân tộc tôi trước lời mời "đoàn kết và bành trướng" của quý ngài.
@Trung Hoa:
Ông bạn nói hay nhỉ? Tại sao lại "hy sinh" mà ông bạn quý hóa lại ko làm điều đó? "Hy sinh" vô nghĩa cho ông bạn để ông bạn hưởng thụ à? Nói chỉ làm cho dân Việt thêm căm hận 1 TQ tham lam, độc ác... CP và nhân dân Viêt Nam sẽ đồng lòng chống lại sự sâm lăng của TQ như bao đời nay đã từng làm. Riêng bản thân tôi, con cháu tôi sau này sẽ luôn luôn tảy chay, chống lại, thận chí chiến đấu với TQ cho đến khi nào TQ của ông bạn thôi ý định bành trướng, xâm lăng Việt Nam. Chúng rôi đã được ý thức từ trên ghế nhà trường rằng "TQ là kẻ thù số một của đất nước Việt Nam" chứ không phải Mỹ hay những người Việt ở hải ngoại (tôi không rõ đây có phải ĐCSVN ý thức cho chúng tôi hay không) thưa ông bạn TQ. Ông bạn nên về TQ và nhắc người TQ rằng HS và TS là của Việt Nam. Thanks!
Tôi cũng "nhất trí" cao với ý kiến của bình luận gia Trung Hoa. Kinh nghiệm lịch sử là CSVN hợp tác với Trung quốc thì chỉ có chiến thắng và chến thắng!
Nếu không có Trung quốc thì làm gì có chiến thắng ĐBP, nếu không có vũ khí của Trung quốc thì làm sao CSVN chiến đấu chống Mỹ đến người VN cuối cùng được!
@Trung Hoa: Anh bạn nên nhớ là VN đã và sẽ không bao giờ làm đàn em của TQ. Lòng tham của TQ thể hiện ở bức ảnh đường lưỡi bò là quá rõ ràng rồi.
Bức ảnh này sẽ chúng tôi tuyên truyền, nhưng là để vạch rõ lòng tham của TQ cho các thế hệ hiện nay và mai sau.
@Nguyễn Tùng (31): Mình xin mạn phép trao đổi thêm với bạn, xin lỗi vì hơi ngoài lề 1 chút. Nhưng mình mong bạn hiểu và có cái nhìn thực tế hơn về cuộc sống.
(a) "thân nhân của Việt kiều phải đổi ra tiền giấy Việt nam mà tiêu xài" ==> Sao mình không thấy bạn nói gì đến vế "tiêu xài" nhỉ? Thân nhân bạn hưởng lợi còn chúng tôi phải biết ơn sao?
(b) Hiện nay nhà mình có 1 chiếc xe GM, mình mua bằng tiền của mình, vậy theo bạn thì nhân dân Mỹ có phải biết ơn mình không?
Theo mình, trừ phi tiền của cộng đồng VK, hoặc là được tập hợp lại rồi phát chẩn cho nhân dân, hoặc là tự nguyện hiến tặng cho chính phủ thì bạn hãy kể ơn. Hồi bé ở trường mình đã bị bắt phải "nuốt" câu "nhờ ơn Đảng và CP" rồi, giờ đừng bắt mình nuốt câu "Nhờ ơn Viêt Kiều" nhé :)
Trong cuộc sống, ko ai cho không ai cái gì cả, mình lao động và hưởng thành quả từ lao động, đó là việc hoàn toàn chính đáng.
Xin lỗi các bạn vì mình nói hơi dài và lạc đề, nhưng mình không muốn những chuyện thế này làm xấu hình ảnh Việt Kiều (ngạo mạn và hợm hĩnh) hay làm xấu hình ảnh người việt trong nước (như là những kẻ ăn bám Việt Kiều)
Rất mong "Viêt kiều" và "Người Việt trong nước" đoàn kết và tập trung hơn vào mối nguy từ anh bạn "môi hở răng lạnh" Trung Quốc.
Lịch sử cũng chứng minh rằng. TQ nhiều đời nay vẫn luôn là kẻ xâm lăng, mối thù tuyền kiếp hàng ngàn năm nay của VN. Lịch sử cũng cho thấy VN càng kiên cường thì sẽ càng đẩy lùi được kẻ thù TQ.
Xin nhắc lại đây là cuộc chiến giữa VN với TQ, không phải với Mỹ hay Pháp. Do vậy không thể nhờ cậy anh bạn "trở mặt" TQ được.
TQ hãy trả lại toàn bộ HS và TS cho VN ngay lập tức và vô điều kiện. Rồi chúng ta sẽ lại là bạn tốt, cùng hợp tác và phát triển. Điều này mấy anh bạn TQ ở trên nên hiểu rõ.
Tôi nghĩ bộ GDĐT hãy bỏ bớt những tiết học triết lý chính trị CS trên trời đi, để các em học sinh có thêm thời gian bổ sung kiến thức:
về địa lý nước nhà(Biển Đông, HS, TS về 200 dặm EEZ và tại sao bản đồ thăm dò dầu khí ngoài biển của VN hiện nay không dám lấn qua cái lưỡi bò ảo của TQ trong khi đó tàu thăm dò dầu khí TQ thì đã xuất hiện gần biển Đà Nẵng),
về lịch sử (TQ xâm lược VN năm 1974, 1979, 1988),
về FDI (TQ thuê rừng núi VN 50 năm),
về tài nguyên môi trường (dự án Bauxite @ Tây Nguyên),
về kinh tế thị trường (tiền cũng như nước, nó luân chuyển và chảy từ chỗ này qua chỗ khác tới khắp mọi nơi trong xã hội)...
Ở VN có một nhóm người không sợ ai, không sợ gì hết vì họ đang ngồi trên đầu người khác, nhưng họ rất sợ sự thật.
Nước nhà đang gặp nguy, con thuồng luồng TQ nay muốn liếm hết biển của dân tộc ta, chúng tôi những người yêu Tổ Quốc thề sẽ giữ sáng hải đăng, cảnh giác để tố cáo những mưu đồ bán nước bán biển. Chúng tôi chỉ làm được vậy thôi, còn muốn làm mạnh hơn và có hiệu quả ngay thì phải cần tới các anh chiến sĩ QĐNDVN noi gương Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ và những vị Thần Tướng khác từng đánh tan tành những hạm đội xâm lăng phương Bắc.
Còn ai thì đang cõng rắn về cắn gà nhà, rồi mọi việc sẽ rõ như ban ngày thôi các bạn ạ,
Lịch sử là do người viết còn sự thật mãi mãi là sự thật !
Rỏ ràng tình hình Biển Đông càng ngày càng nóng dần thêm, và nghe đâu TQ nói xa nói gần đòi lấy thêm chủ quyền cả đảo Bạch Long Vĩ nữa. Thì thử hỏi có mấy ai tin rằng đường lối CT của ĐCSVN vừa xây dựng CNXH phụ thuộc theo TQ, vừa đánh thắng bọn bành trướng giặc Tàu để dành lại HS và TS đặt dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN?
Như cô HN đã nói tình hình Biển Đông không chỉ là đối ngoại, mà còn cả đối nội nữa, đó là theo CN dân tộc phi CNXH thì nước còn nhà còn, đi theo con đường thân TQ thì nước mất nhà tan, không còn con đường nào khác.
@ Về vấn đề 5 tỷ USD Kiều hối, về phía từng cá nhân thì ko ai phải biết ơn cả, vì tiền gởi về cho người thân - ai nhận thì người đó biết ơn thôi.
@ Nhưng đứng trên bình diện quốc gia, đất nước thì phải ghi nhận đóng góp của lượng kiều hối đó, vì họ ko tiêu xài ở nước ngoài, mà chuyển về cho người thân trong nước, thì lượng tiền đó sẽ giúp cân bằng kinh tế, người thân họ tiêu xài trong nước, người sản xuất bán nhiều hàng, kinh tế - thương mại phát triển ... Bản thân chính phủ cũng thừa nhận: "công lao đóng góp ko nhỏ của Kiều bào nước ngoài cho đất nước thông qua nhiều hình thức khác nhau". - Mọi việc rất rõ ràng chúng ta ko bàn về việc này nữa.
@ Về TQ - Vấn đề biển Đông.
- Tư tưởng bá quyền của TQ ngày càng mạnh, để ý các diễn đàn, báo chí của họ, họ ko tranh cãi với chúng ta về luận cứ, căn cứ, mà là phủ đầu nào là VN âm mưu quốc tế hóa, kẻ đầu sỏ ... theo ý tôi họ cũng biết được họ ko có ưu thế về chính luận, nhưng họ có ưu thế về sức mạnh kinh tế, quân sự. -> Chúng ta nên né tránh thế mạnh của họ và tận dụng thế mạnh của ta: bằng cách tổ chức các sự kiện, hội thảo quốc tế ngày càng nhiều, tập trung vào lý luận, luận cứ lịch sử.
- Tuyên truyền mở rộng các trang web - tạo các trang web bằng cả 3 thứ tiếng Việt, Anh, tiếng Hoa, tranh luận các vấn đề biển đông.
- Các bạn giỏi tiếng Hoa vào các diễn đàn của họ, chào mời vào các diễn đàn của ta trên cơ sở tranh luận xây dựng.
- Bên cạnh vấn đề biển Đông, ta cũng cần tuyên truyền sự bá Quyền của họ với các bạn nước khác trong mọi lĩnh vực. Đồng thời quay ngược lại báo cho họ biết thế giới e ngại sự bá quyền TQ như thế nào.
- Vấn đề biển đông chủ quyền lãnh thổ là một vấn đề lâu dài hàng chục thậm chí hằng trăm năm, cho nên những ai có tâm quyết phải bền bỉ đấu tranh lâu dài. Chúng ta đừng nên gà nhà đá nhau nữa.
Xin gởi cho chị Hồng Nga và ban Việt Ngữ. Phần mềm blog cũng như diễn đàn luôn có khuyết điểm là hạn chế thời gian. Nếu tôi gõ hơi chậm thì thường website này sẽ kick out, do đó khi submit thì bị lỗi (bắt phải login lại hay nhập lại bài viết đã bị xóa).
Do vậy tôi có một cách để tránh bị lỗi này: đó là sau khi viết xong bạn nên copy toàn bộ bài viết trước khi submit. Nếu bị lỗi thì bắt đầu lại vài Paste bài viết trở lại, submit thì bảo đảm không bị lỗi như lúc đầu.
Tôi không thích tranh cãi những chuyện CS hay VNCH ở trên diễn đàn này. Chừng nào VN mở diễn đàn tương tự (tuoitre online hay VnExpress..v.v.) thì tôi mới thấy tự do tranh luận. BBC không là tiếng nói của trong nước thì ...chỉ là nói cho vui thôi. Hy vọng là được chị Nga post bài lên. Cám ơn chị Nga nhiều.
Tôi thấy bàn cãi nhau làm gì cho mất thời gian các bác à. Các bác thừa biết là trước sau gì Vietnam thân yêu của các bác sẽ biến thành một tỉnh của Trung Quốc trong tương lai. Các bác lo chi cho mệt óc và có thể liên lụy tới con cháu của mình. Tôi là dân Việt nhưng tôi thấy người Việt hết thuốc chữa rồi.
Tôi bị cấm nói tới chính tri và không dám đụng tới mấy ông thần CS. Tôi có óc của con người nhưng đã phải biến nó thành bộ óc của cái máy được cài sẵn lập trình xử lý rồi. Tôi có mắt nhưng phải giả mù để còn lo bon chen kiếm cháo nuôi gia đình con cái . Tôi có tai nhưng thật sự nuốt không trôi mà không dám phản biện, mà đành phải nhập vào tai trái rồi xả ra tai bên phải để lo cho cái gọi là hoà bình.
Tôi là dân, nhân dân chúng ta muốn chọn một người hoặc một đảng nào đó khác để lãnh đạo . Những nhân tài cho bộ máy chính quyền phải tài ba và anh minh sáng suốt nhưng chúng ta có quyền chọn lựa không??? Không có cạnh tranh để so sánh giữa hai bộ phận cùng một hành động nào đó thì làm sao tôi biết được cái nào tốt cái nào dở. Nếu chỉ có một hãng điện thoại di động hoặc 1 hãng computer thì làm sao tôi có thể phân tích và so sánh được hãng đó có đáng giá và chất lượng không? Nếu không có cạnh tranh, không có đối chấp giữa mấy tên đầy tớ của chúng ta thì làm sao chúng ta biết được họ có hèn hay không??? Và sau cùng là chúng ta chẳng dám nói, dám phản biện, dám tranh đấu cho công lý và sự thật, cho một đất nước pháp trị thay vì kiểu nhân trị, công an trị hiện giờ . Nhất là chúng ta chỉ biết đổ thừa vào sự cạnh tranh công bình và ánh sáng của đa đảng là bất an, là loạn ???
Không dám khoác vào chiếc áo Trường sa và Hoàng sa là của VN thi` dân Việt rất xứng danh làm đồ hèn.
Cảm ơn anh Phong đã có hướng dẫn cho các quý vị khác. Chúng tôi đã phản ánh lên bộ phận kỹ thuật BBC về phần mềm tạo blog.
Hy vọng BBC cũng là tiếng nói của tất cả các quý vị, trong và ngoài nước. Trân trọng.
Năm 1974 quân đội Việt nam cộng hòa có Mỹ ủng hộ mà hèn nhát bỏ chạy khỏi HS chẳng dám chiến đấu dũng cảm như quân Cộng sản năm1988.
Hiện nay Chính phủ VN đang đi đúng hướng : quốc tế hóa vấn đề biển Đông, tăng cường tuyên truyền về biển đảo cho con cháu biết, kiên trì thương lượng đàm phán với TQ... và kết quả không thể có chóng vánh.
Có người nói CPVN hèn nhát không dám làm mạnh với TQ. Nhưng trên thế giới có nước nào dám mạnh tay với tranh chấp biển đảo không? Nhật-Hàn, Nga – Nhật, Nhật – Trung, Anh-ARG...vẫn phải “bằng mặt nhưng chẳng bằng lòng” đó thôi.
Nếu CPVN làm căng với TQ như tuyên truyền lòng thù nghịch, công khai chửi bới TQ, cho dân biểu tình ( biểu tình thì làm được gì), cắt quan hệ ngoại giao, buôn bán... và biên giới trên bộ thì căng thẳng, TQ không thèm đàm phán nữa thì còn xấu hơn ( như Bắc Hàn chẳng chịu ngồi vào bàn đám phán 6 bên thì làm gì nhau).
Vậy các bác yêu nước có gì cao kiến hãy nêu ra để bà con xem.
@VietHen(52): Mình không biết có bao nhiêu người Việt giống như bạn, nhưng cá nhân mình vẫn mặc cái áo phông đỏ với dòng chữ "HS-TS là của VN". Tất nhiên ko phải ngày nào cũng mặc, mình chỉ mặc khi đi picnic cuối tuần với gia đình thôi. Mong rằng ko phải ai cũng hèn như bạn :)
@Cuong(50): Đồng ý với @ thứ nhất và @thứ ba của bạn :).
Về @2, mình nghĩ bạn tâm đắc với câu nói của chính phủ lắm nhỉ? :) Mình thấy chính phủ bây giờ tôn vinh nhiều lắm: Tôn vinh doanh nhân, tôn vinh việt kiều, tôn vinh nông dân trồng lúa, tôn vinh người lính biên cương... Dân trong nước như mình nghe quen tai rồi.
Về bản chất thì chính phủ sống bằng tiền thuế của dân mà :)
Mình chỉ muốn các bạn suy nghĩ thực tế hơn: đóng góp của VK cũng như đóng góp của người dân trong nước đều đem lại một nước Việt Nam phồn thịnh.
Tại sao nguoicongsan thích chê bai người khác và tự cho mình là những người yêu nước duy nhất ở VN? Nếu vậy thì đừng kêu gọi những người con nước Việt ở khắp nơi trên thế giới cùng sát vai sát cánh với mình nữa.
Hãy gọi chúng tôi là Việt gian hay những kẻ phản bội Tổ Quốc đi, chúng tôi cũng không chấp nhất đâu. Đừng gọi là Việt Kiều yêu nước rồi cứ nói xỏ nói xiên. Không thống nhất, không biết yêu thương nhau, không biết tha thứ, không biết lẽ phải, không biết đâu là kẻ thù thực sự của dân tộc...thì xin đừng nói đến chuyện đứng lên giành lại chủ quyền đảo của dân tộc.
Chúng tôi đã chiến đấu cho Tổ Quốc trong trận hải chiến 1974 với sự chênh lệch về số lượng và chất lượng chiến hạm trong tình hình các "anh em miền Bắc" đang tấn công chúng tôi và Mỹ bắt tay TQ để bỏ rơi miền Nam thì chúng tôi vẫn thấy mình tự hào là người con nước Việt yêu dấu.
Gác qua chuyện quá khứ, hiện tại và tương lai là chuyện đáng nói và đáng bàn. Điều quan trọng bây giờ là chuyện CHÍNH PHỦ VIỆT NAM có hành động và tuyên bố cụ thể chứ không phải những người dân chúng ta. Các bạn và tôi, chị Hồng Nga hay ban Việt Ngữ có đưa ra trăm ngàn phương cách để giúp Việt Nam giành lại chủ quyền mà Chính Phủ không nghe theo hay không làm gì cả thì cũng là vô nghĩa thôi!
Tại sao chúng ta không nghe nói đến một "Hội nghị Diên Hồng" để lấy ý kiến nhân dân trong và ngoài nước về chuyện này mà phải loanh quanh chạy lên diễn đàn của BBC để tranh cãi? Rất nhiều ý kiến trên đây cho rằng người Việt hải ngoại chỉ biết nói mà không biết làm, xin thử hỏi chỉ nói và góp ý kiến thôi đã không ai trong chính phủ lắng nghe và đối thoại thì nói gì đến làm.
Ai cho phép chúng tôi làm đây? Hay là phạm vào tội "có hành vi gây hại cho nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam"? Chúng tôi âm thầm về nước giúp đỡ nhân dân nghèo nhưng nếu không nói ra mà có ý kiến thì vẫn bị chỉ trích là "có giỏi thì về nước làm cái gì đó giúp quê hương chớ đừng đứng đó chửi rủa"; chúng tôi không chửi rủa, chúng tôi chỉ nói lên ý kiến của mình nhưng đã bị chụp mũ. Còn việc chúng tôi về xây dựng cho Tổ Quốc thì có cần phải nói ra để được xem là "có công Cách Mạng" để tiếng nói có giá trị không?
Chúng tôi không cần cái hư danh đó, chúng tôi đã lớn tuổi rồi; cố gắng giúp gì cho Tổ Quốc thì giúp. Mọi thứ đều trông cậy vào lớp trẻ như các bạn, mà các bạn vẫn còn hận thù truyền kiếp cũng như không biết mở rộng tầm mắt ra thế giới thì đó là sự thua thiệt của dân tộc Việt chúng ta.
Tôi trân trọng những bước đi của Chính Phủ VN trong vấn đề này, nó đang được chúng tôi theo dõi và ủng hộ. Trước mắt phải dùng sức mạnh của Thế giới để giới hạn TQ từng bước lấn lướt bằng quân sự.
Chúng ta chưa là đối thủ của TQ trong lúc này cũng như từ ngàn xưa, chúng ta có thể thắng một vài trận vẻ vang nhưng không vì thế có thể nói chúng ta có thể đối đầu thật sự với TQ khi họ thật sự nổi giận và bất chấp mọi thứ để quyết đấu với chúng ta.
Xin phép cô HN cho tôi phản hồi hơi ngoài lề một chút nhưng có liên quan tới những ý kiến trước đó.
Thưa với nguoicongsan là tôi cũng CS đây nhưng tôi không thể đồng tình, đồng loã với những sai lầm mà chế độ đã mắc phải. Tôi không thể im lặng lâu hơn trước bất công mà chính đảng và các đồng chí của mình đã gây ra cho đồng bào và đất nước này.
Khi đảng “đổi mới” tức bắt đầu công nhận quyền tư hữu, sở hữu của người dân thì chưa bao giờ đảng chính thức hay thành khẩn xin lỗi và chuộc lỗi bằng các chương trình hành động toàn diện, chi tiết để chuộc sai lầm khủng khiếp trước đó.
Chỉ riêng chính sách đánh tư sản mại bản đã là một phá hoại kinh tế gây không biết bao đau khổ, hệ lụy đến hàng triệu sinh mạng con người, gia đình. Bao nhiêu người dân lương thiện bị đẩy vào cảnh khốn cùng, mất nhà, tài sản. Hàng triệu người trả giá đắt khi quyết định từ bỏ nơi chôn nhau cắt rốn phó mặc tính mạng cho biển dữ, rừng thiêng vì bức bách sinh kế. Nhiều người đã bỏ thây trước khi đạt được mục đích. Nếu đặt mình vào vị trí đó, người CS nên nói sao, làm gì cho phải đây? Họ có thấy tội lỗi, đau lòng không?
Một CP không lấy đạo lý công tâm, công bình, thật thà làm đầu thì đừng mong dân trọng, dân tin.
Một CP không cho người dân quyền ứng cử, tranh cử bình đẳng vào các cơ quan quyền lực tối cao của CP, không chấp nhận, thủ tiêu hoạt động, cạnh tranh công khai, lành mạnh của các tổ chức, đảng phái đối lập khác thì xin đừng vỗ ngực tự xưng mãi là không ai, đảng phái nào có thể nói hay, làm hay hơn ĐCS mình!
Những VK may mắn tới nơi an toàn đã làm lụng cực nhọc gởi tiền về VN cưu mang người thân trong cảnh khó. Họ phải tằn tiện, hy sinh làm gấp đôi, gấp ba người khác thì mới dành dụm được để gởi về. Làm cho dân đủ ăn, mặc, no ấm là bổn phận của các CP nhưng đảng lúc đó chỉ làm ngược. Đảng nên tuyên công, biết ơn họ đã thay mình giải quyết được một phần gánh nặng XH không nhỏ mới phải. Nếu VK có thật sự “ngạo mạn, hợm hĩnh” như Tuấn đã vơ đũa cả nắm.
Với tôi, chí ít là họ cũng đã làm được những điều hữu ích cho người thân, đồng bào của mình. Điều đó còn cao đẹp ngàn lần hơn những người mang danh CS xây ít, phá nhiều nhưng suốt ngày xưng tụng, dành công dựng nước, giữ nước của cả dân tộc để đặt công ơn đảng cao hơn công TQ, cha mẹ dưỡng dục, sinh thành. “Ngạo mạn, hơm hĩnh” mới xứng danh những người CS nguỵ biện, không lương thiện đó.
Những đồng đô la từ VK, công nhân XKLĐ gởi về cho thân nhân không chỉ có công lớn giúp một phần xã hội giảm đói nghèo (tức là góp phần giảm tệ nạn trộm cắp) mà còn là những đồng đô la bị chuyển đổi thẳng qua tiền Việt theo mệnh giá ngân hàng NNVN áp xuống mà người gởi lẫn người nhận phải chấp nhận không thể thương lượng, mặc cả! Nhưng nếu những đồng đô la được cầm ra đổi ngoài thị trường tự do thì khác! Phải vừa mua thì mới thuận bán!
Khi TQ "dạy VN 1 bài học năm 1979" giết chết bao nhiêu đồng bào, binh sĩ. Đặc biệt binh sĩ, liệt sĩ bỏ mình đã không được nhắc tới, vinh danh. Chúng không ngớt lấn đất, chiếm biển, hiếp đáp ngư dân ta ngay trong chính hải phận của ta nhưng đảng, CP lúc nào cũng chỉ lên tiếng sau dân. Kẻ thù ở sát nách ta và ngay chính trong nội bộ hèn yếu của ta nhưng đảng, CP thì lúc nào cũng chỉ ra kẻ thù là "thế lực thù địch" dân vì dám nói khác với đảng?
Nếu CS thế giới không sụp đổ liệu TQ không đổi mới thì VN sẽ đổi mới?
Cách duy nhất để gỡ lại danh dự cho đảng, CP là bài học trước tiên về đối nhân xử thế thật thà, công tâm với dân, với nước. Chớ coi thường dân mà tiếp tục tuyên truyền mị dân kiểu cũ.
Nói như bạn Mẫn là CP phải luôn tự hỏi đã làm gì để dân chúng bất mãn, quay lưng mà lo tu sửa mình làm cho tốt hơn nữa thay vì dấn sâu thêm vào dối trá, bịt miệng, giam cầm, bắt bớ, sách nhiễu dân. Lối hành xử bạo ngược ấy chỉ có tác dụng khoá miệng, khoá tay nhất thời nhưng sẽ gây bất mãn, oán thù chất chồng. Về đối ngoại, hình ảnh của một CP chuyên quyền, độc đoán, kém tài đức còn ảnh hưởng trầm trọng đến uy tín, thể diện QG!
1. Tôi thấy ý kiến của VietHen rất đáng chú ý. Đó là ý kiến nói lên được sự thật cũng là ánh sáng chân lý để thức tỉnh lương tri người Việt trước tuyên truyên xảo trá của ĐCS nhằm bảo vệ vị trí độc tôn đảng chủ thay cho DÂN CHỦ. Nhất là để vạch mặt luận điệu tuyên truyền tung hỏa mù mị dân và chụp mũ, vu khống giá trị văn minh, tiến bộ của đa nguyên, đa đảng công nhận và cỗ vũ cạnh tranh công khai, lành mạnh của mọi tầng lớp dân chúng trong mọi lãnh vực.
XH không có cạnh tranh công khai, bình đẳng từ các quyền KT tới chính trị là xã hội muốn dung dưỡng bất tài, tham nhũng, bất công, đặc quyền đặc lợi. Một CQ sợ và chống đa nguyên, đa đảng chắc chắn là CQ có "lục phủ ngũ tạng" hư và tính chính danh đầy dấu hỏi, khả nghi. Để dân bầu, dân lựa thì bệnh hết ngay. Oái oăm thay con bệnh chỉ muốn nuôi bệnh. Nạn nhân muôn đời phải nuôi bệnh lúc nào cũng là các đầy tớ dân!
2. Tôi thích mục này lắm nhưng mỗi lần muốn xem 1 trang thì phải chờ hơi lâu tới bất thường. Để gởi được ý kiến của mình thì phải vài lần lâu hơn nữa. Mong chị Hồng Nga can thiệp dùm với bộ phận kỹ thuật để bà con vào đây cảm thấy được welcome hơn. Cảm ơn.
@nguoicongsan: Anh nên xem lại lịch sử để biết thực lực 2 bên tham chiến trong trận hải chiến HS, rồi hãy đưa ra nhận xét. Việc mất HS cũng là một trong những cái giá phải trả cho cuộc chiến tranh Nam-Bắc đấy.
@Phong: Cá nhân tôi rất trân trọng tâm huyết và đóng góp của anh, và tôi chưa bao giờ có ý nghĩ: cứ là Việt kiều thì là kẻ bán nước, cứ là người trong nước thì là cộng sản. Rất tiếc là cả 2 phía đều còn những người có suy nghĩ cực đoan như vậy nên đã tạo ra hiểu nhầm, xa cách và mất đoàn kết.
Một lần nữa kính mong người Việt trong và ngoài nước có tâm huyết cùng xích lại gần nhau hơn, có vậy chúng ta mới có tiếng nói chung trong việc chống lại sự "bành trướng" của "ông bạn" TQ.
Theo tôi, về phía CP thì chúng ta nên dùng những biện pháp ngoại giao ôn hòa, nhưng không nên ngăn cản người dân được dùng các biện pháp ôn hòa như biểu tình vì HS-TS.
CPVN đừng vì câu nói của Tần Cương "Biểu tình làm tổn hại quan hệ" mà giải tán cuộc biểu tình ôn hòa của nhân dân VN.
Các bạn có tư tưởng chống CS cũng đừng nên lợi dụng những cuộc biểu tình này để tuyên truyền, ghi điểm cho đảng phái của mình nhé.
Là con dân Việt nam quật khởi tôi cực lực lên án hành động của kẻ thù, miệng thì xoen xoét anh em nhưng đâm dao sau lưng, hăm he xâm lươc. Tôi và những ai là con dân đất Việt phải ý thức được lòng yêu quê cha đất tổ. Mổi người chi cần một tiếng nói yêu nước thôi. Hảy thể hiện lòng yêu nước bằng cách viết một bài báo yêu nước trên các diễn đàn, bài trừ những thứ liên quan đến TQ.
Thù hằn dai dẳng, chia rẽ dân tộc trầm trọng, ý thức công dân quá kém... thì làm sao đất nước có đầy đủ sức mạnh mà đòi lấy lại HS hay TS?
Thì ra vẫn còn có thêm những người CS thật thà, lương thiện như Minh Trung. Tôi thật ngạc nhiên khi nghe những lời chí thành như vậy từ người cộng sản! Những lời nói chí tình, chí lý có thể hoá giải hận thù không cần đạo binh, bạo quyền. Đây mới là những lời lẽ mà người Việt ở nơi đâu dù hải nội, hải ngoại, đảng phái hay không đảng phái mong muốn nghe nhiều chục năm nay.
Nếu người CS nào cũng sớm hiểu và dũng cảm như Minh Trung thì đất nước ta làm gì có tình trạng "hoà bình, thống nhất" trong chia cắt, chia rẽ đoàn kết nhân tâm sâu xa tới ngày này! Sự thật thà, dũng cảm của những người CS như Minh Trung mới cần cho đất nước đang trước hiểm hoạ gần kề bành trướng BK.
Mong cho những người CS lương thiện, còn lương tri như ông là sẽ là số đông hơn để tạo được sức mạnh làm nên thay đổi lịch sử trong hoà bình cho đất nước quá bất hạnh của chúng ta. Rồi cái ác, kẻ xấu sớm muộn sẽ phải lùi bước trước chân lý, lẽ phải và những con người lương thiện.
Cầu xin ơn trên ngày ấy đã gần kề.
Chuyện có thật:
Gia đình tôi đang định cư sinh sống tại Hoa kỳ. Sáng Chúa nhật hôm qua (04/11/2010) bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại reo ing ỏi:"Anh Hai đừng có đi Việt nam từ nay cho tới cuối năm nha, Trung quốc sắp đánh Việt nam đó", cô em gái nghiêm giọng cho biết bên kia đầu giây.
Ngày cuối tuần đang thưởng thức giấc ngủ "nướng" ngon lành thì bị quấy rầy bởi "tin lạ" làm tôi, trong chốc lát, giựt mình im lặng. Thì ra trong giới làm móng tay (nails) ở hãi ngoại, đã phát tán tin đồn khó nghe đó.
Dù là tin không thật, nhưng nói tới chiến tranh ở quê hương Việt nam mình, thì thật là một chuyện kinh khủng hãi hùng quá ... như là một cơn ác mộng ngày nào.
Theo tôi, đừng nên gán ghép Hoi nghị ASEAN 16 với vấn đề chủ quyền Hoàng Sa và Trường sa, bởi Hội nghị ASEAN là chuyện bàn thảo các chương trình, hoạt động của các nước ASEAN, còn Hoàng Sa và Trường Sa từ ngàn xưa là của Việt Nam, chưa bao giờ là của Trung Quốc cả. Vì vậy, việc Chính phủ và người dân Việt Nam đứng ra bảo vệ chủ quyền lãnh hải Tổ quốc VN là điều dĩ nhiên, là việc làm cần thiết để người nước ngoài phương Bắc hieu rằng Bình Ngô Đại Cáo vẫn còn giá trị đến ngày nay và mai mai trong tuong lai. Tôi cũng như tất cả người dân Việt Nam sẽ làm mọi việc cần thiết để bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa là vùng đảo thân yêu thuộc chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam!
Với tham vọng của TQ đã có từ xa xưa. VN chúng ta cũng đã có hàng nghình năm chống giặc "Tàu". Thời nào cũng vậy, chế độ nào cũng vậy...TQ luôn có giả tâm bành trướng thế lực của mình. TQ tuy mạnh, dân họ đông nhưng dân tộc VN ko hề e ngại họ. Qua các kỳ lịch sử đã nói lên điều đó. Tuy mõi thời điểm sẽ có khác nhau về khách quan nhưng lòng dân ko hề nao núng.
"Đánh một trận sạch không kình ngạc,
Đánh hai trận tan tác chim muông"
Thân gửi những người Việt yêu nước....
Thưa quý vị góp mặt trong diễn đàn bàn luận về vấn đề tranh chấp biển Đông giữa Việt Nam và Trung Quốc,trước hết chúng ta nên nhìn nhận vấn đề bàn luận một cách sâu sắc hầu mang lại những ý kiến,giải pháp tốt nhất cho vấn đề chủ quyền biển đảo của nước ta,cũng như lên tiếng cảnh báo những thế lực bành trướng như chính phủ Trung Quốc đã và đang thực hiện chiếm đất đai,biển đảo của dân tộc Việt Nam.
Muốn giải quyết vấn đề này trước tiên quý vị phải xác định chúng ta là ai?Chúng ta-bất kể người Việt Nam ở bất cứ nơi nào trên thế giới cũng đều mang chung dòng máu Lạc Hồng,con rồng cháu tiên,dòng máu Việt Nam kiên cường.Cho dù quý vị đã từng là ai..những người thuộc chế độ VNCH hay quý vị là quan chức,nhân viên dưới chế độ XHCN trực thuộc ĐCS Việt Nam thì tựu trung chúng ta cũng là anh em một nhà Việt Nam đó thôi.
Có thể chúng ta đã có những ý nghĩ tư tưởng khác biệt nhau,nhưng tôi dám đoan chắc lòng tự hào dân tộc,lòng tự trọng của con người Việt Nam trong mỗi chúng ta đều như nhau.Nếu chúng ta đã nhận thức được như vậy thì hà cớ gì chúng ta lại dùng những từ ngữ không thân thiện mà phản bác lẫn nhau.Tôi yêu cầu chúng ta nên nhìn nhận lại vấn đề này một cách nghiêm túc trước khi chúng ta bàn về vấn đề chung của dân tộc.
Ai ai cũng biết câu chuyện bó đũa,nếu như muốn bẻ gãy cả bó đũa trong tay thì thật khó ma dùng lực để bẻ,trong khi đó nếu chia rẽ từng chiếc đũa ra thì công việc dễ dàng vô cùng.Chúng ta là người Việt Nam cho dù anh là Việt Kiều,hay anh là Việt Cộng thì cũng đều là người Việt như nhau.Hãy khép lại quá khứ,và cùng siết chặc tay nhau để bảo vệ dân tộc Việt.Những chuyện buồn đã qua đi hãy hướng đến những giá trị tốt đẹp hơn cho con người,cho dân tộc Việt của chúng ta.
Về vấn đề biển Đông,hiện tai ai ai cũng nhìn thấy sự bành trướng của Trung Quốc và lối áp dặt những điều phi lý lên lảnh hãi của chúng ta,chúng ta dĩ nhiên khó mà lấy trứng chọi với đá nhưng ý chí và bản lĩnh con người,dân tộc Việt Nam vẫn luôn soi sục trong tim của con dân Việt.
Chúng ta phải duy trì tinh thần và ý chí cho thế hệ trẻ,còn hiện tại ngay cả chính phủ Việt Nam cũng đang vướng vào nhửng khó khăn nhất định,chúng ta cũng nên thông cảm và phải kiên nhẫn chờ đợi.Nên chăng tất cả các nội và ngoại lực của người Việt chúng ta nên liên kết lại với nhau,chúng ta nên đấu tranh ôn hòa để tránh thiệt hại cho dân,chúng ta nên tranh thủ quốc tế để làm áp lực buộc Bắc Kinh phải trả lại chủ quyền và toàn vẹn lảnh thổ.lảnh hãi của chúng ta.Đương nhiên chúng ta cũng cần có thái độ nhất định và cứng rắn trong từng hoàn cảnh đối phó với những diễn biến của quá trình đấu tranh.
Bản thân tôi chỉ là một thanh niên với nhiệt huyết của con dân nước Việt xin gửi những ý kiến nhỏ nhoi này,cũng mong góp thêm một số quyết tâm nếu mọi người đồng thuận.
1.Kiên quyết không sử dụng,lưu thông bất kể những sản phẩm xuat nguồn từ Trung Quôc.
2.Hạn chế đến mức tối thiểu những giao thương,giao dịch với phía Trung Quốc.
3.Không đi du lịch đến Trung Quốc
4.Tổ chức những buổi phản đối chính sách bành trướng của Bắc Kinh tại trước Đại sứ quán và lảnh sự quán của Trung Quốc thường xuyên và kiên trì.Cần tổ chức đồng loạt và kiên trì,tránh những hoạt động quá khích gây mất uy tín những người chính đáng.
5.Tăng cường các mối quan hệ quốc tế để củng cố gây áp lực lên chính quyền Trung Quốc.
6.Giáo dục lớp trẻ tránh các ảnh hưởng đến từ Trung Quốc.
7.Truyền nhiệt huyết cho con dân Việt cùng nhau siết chặc tay gìn giữ non sông.
Xin chân thành cám ơn quý vị đã đọc ý kiến này.
Hải Yến lại đổ tội cho dân đen tới bao giờ nữa đây? "Thù hằn dai dẳng, chia rẽ dân tộc trầm trọng, ý thức công dân quá kém... thì làm sao đất nước có đầy đủ sức mạnh mà đòi lấy lại HS hay TS". Đặt vấn đề không đúng cách, thiếu vô tư, công bằng, thiếu lý thiếu tình thì sẽ cho ra giải pháp và lời nói mà dân đen chúng tôi chẳng ai muốn nghe cả.
Dân lên tiếng, biểu tình phản đối TQ tham lam, xâm lược thì chụp mũ, vu khống bỏ tù hết ráo như Điếu Cày, Công Nhân,... mà đòi lấy lại HS, TS sao Hải Yến?
Hãy nói và làm gì khác cho dân trọng. Đừng tiếp tục đổ lỗi cho dân như đảng vẫn quen làm. Đó là hậu quả của 35 năm hoà bình mà không có bầu cử, ứng cử dân chủ; không tự do báo chí, ngôn luận. Không có lãnh đạo giỏi, không có CP giỏi nên tham nhũng, hối lộ, bất tài, luật rừng thống trị, hoành hành mãi. Ai là kẻ sinh ra, nuôi dưỡng bất công, bất mãn?
Nếu có được chính phủ giỏi thì đã không có hằn thù, chia rẽ chứ đừng nói là kéo dài tới bây giờ, thậm chí còn trở nên sâu sắc, khó mà cứu vãn. Những gì cần làm từ khi mới lên nắm quyền thì đcs đã không làm. Tới khi bệnh thành mãn tính, kinh niên vì "thương bất chính hạ tất loạn" thì quay sang trút tội, đổ hết cho dân. Dân chúng tự giác làm sao nổi khi lãnh đạo trình độ không có, luật pháp thì bao che, dung dưỡng tham nhũng. Tham nhũng, gian dối từ trường học vô tới bệnh viện, ra tới ngoài đường. Từ công an tới quan toà, từ quan nhỏ tới quan to. Hai chữ liêm sĩ, tự trọng làm gì có khi văn hoá từ chức là thứ thiếu tự giác hoàn toàn trong lãnh đạo VN!
Đọc ý kiến Minh Trung thấy hy vọng bao nhiêu, đọc HY và các gà nhà thấy thất vọng bấy nhiêu.
Tạo hoá đã sinh ra một nước Trung Quốc với dã tâm thôn tính các nước láng giềng, thì tạo hoá cũng sản sinh ra một nước Việt Nam oằn lưng chống đở. Trong suốt cái chặng đường lịch sử chống chọi lại cái áp lực xăm lăng của Trung Quốc. Việt Nam ta đã va phạm một vài sai lầm, và những sai lầm đó đã giúp cho mộng bành trướng của Trung Quốc sắp thành hình.
Nhìn lại lịch sử thời Lê Chiêu Thống. Vì một cuộc nội chiến đã để cho hàng chục vạn quân Thanh tràng vào nước Việt. Rồi gần đây nhất, cũng vì một cuộc nội chiến Bắc_Nam để cho Trung Quốc tranh thủ vòng ngoài và rồi cướp mất Hoàng Sa, và sao đó là một phần Trường Sa do những hệ quả sao chiến tranh.
Cũng nên nói rằng, bởi vì một nước Việt Nam nhỏ bé nhưng phải chịu sức ép không ngừng từ một nước lớn đầy tham vọng. Nên tạo hoá mới sinh ra vùng hải đảo HS_TS, để Việt Nam dựa vào đó tìm cái thế quân bình sức mạnh với Trung Quốc từ những thế lực Cường Quốc bên ngoài. Và cũng là một cái thế chiến lược để ngăn chặn âm mưu bành trướng của Trung Quốc khi nước này trở thành siêu Cường Quốc.
Để vực dậy thành một siêu Cường Quốc, Trung Quốc phải sở hữu Biển Đông, và bằng mọi giá để Biển Đông thành ao nhà cúa mình. Nhưng Trung Quốc đã phạm sai lầm. Cái sai lầm đó bắc đầu từ việc Trung Quốc dùng sức mạnh của vũ lực để chiếm Hoàng Sa từ tay của nền đệ nhị VNCH. Và cái sai lầm này của Trung Quốc sẽ làm cho Biển Đông dậy sóng, và đe doạ đến nền hoà bình của Thế Giới.
Trung Quốc ngày nay có một nền kinh tế phát triển vũ bảo dựa vào hàng hoá xuất khẩu giá rẻ. Nhưng để lại bên trong XH một lỗ hổng giửa giàu và nghèo, và cái hiện trạng này khó khắc phục bởi dân số quá đông, cộng thêm các nước có hợp tác thương mại với Trung Quốc đang phàn nàn về vấn đề bất tương xứng trong thương mại mậu dịch, cũng như tĩ giá của đồng NDT. Đây là cái tiềm ẩn của một bất ổn tương lai của XH Trung Quốc.
Để giảm thiểu rủi ro của XH. ĐCS Trung Quốc vựt dậy cái Chủ nghĩa Dân tộc, và hướng cái chủ nghĩa dân tộc đó quay mũi ra khỏi những chính sách cai trị của ĐCS Trung Quốc. Vấn đề chủ quyền cũng như vị thế siêu cường là một cái tác động toàn diện cho cái chủ nghĩa dân tộc này. Để xây dựng cái nền tảng cho tham vọng siêu cường, và cũng là cách duy nhất để bảo vệ nền cai trị của ĐCS Trung Quốc. Trung Quốc đang dùng thủ đoạn vừa áp đặc, vừa ve vãng để thiết lập ảnh hưởng của mình lên những nước lân cận. Dùng tiền của để ve vãng những quốc gia không cùng thể chế chính trị, và vừa áp đặc vừa ve vãng những quốc gia có cùng thể chế chính trị với Trung Quốc, trong đó có Việt Nam.
Đối với Việt Nam. Trung Quốc đang dùng thủ đoạn tấn công toàn diên trên mọi lĩnh vực, trong đó có những thủ đoạn gây chia rẽ đoàn kết dân tộc vốn đã sẵn có trong lòng người Việt Nam. Lợi dụng cái chủ nghĩa Quốc gia Dân tộc đang sôi sục trong lòng người Việt để lôi kéo ĐCS VN quay về ảnh hưởng của mình, qua những phong trào của người dân đòi hỏi ở nhà cầm quyền CS VN về vấn đề nóng như chủ quyền Biên Giới, Biển Đảo, dân chủ và nhân quyền. Bởi thế cho nên người Việt Nam ta phải hết sức tĩnh táo và sáng suốt nhìn ra những âm mưu của Trung Quốc. Để phong trào đòi hỏi dân chủ, nhân quyền, chủ quyền Biên giới, Biển đảo vẩn tiếp diển nhưng không tạo thuận lợi cho những âm mưu của TQ.
Đối với các nước của khối ASEAN không tìm được tiếng nói đồng thuận cho vấn đề chủ quyền Biển Đông ngoài những khác biệt như Anh Tuấn đã liệt kê ra, còn có cái khác biệt về hợp tác quân sự quốc phòng của các nước với những Cường Quốc ngoài khối ASEAN nửa. Nhưng điểm quan trong hơn hết là sự hậu thuẩn của một Cường Quốc quân sự cho khối ASEAN trên vấn đề tranh chấp chủ quyền Biển Đông với Trung Quốc. Bởi với sức mạnh của Trung Quốc ngày nay thì dẫu cho khối các nước ĐNÁ có tìm được môt tiếng nói đồng thuận chung cũng không đũ sức mạnh để gây áp lực đối với Trung Quốc. Nhưng Cường Quốc nào sẽ đóng vai trò hậu thuẩn này (?)
Ngay nay nếu để đối chọi thẳng với Trung Quốc thì có lẻ một vài Cường Quốc cũng phải e ngại, trừ khi sức mạnh quân sự của Trung Quốc "Đe doạ đến an ninh quốc phòng" của họ. Trong khi đó Trung Quốc không sở hữu được Biển Đông thì vị thế siêu cường cũng khó thành. Cho nên Việt Nam ta cần phải tiếp cận vấn đề từ cái điểm này để chuẩn bị cho những bước đi thân trọng để lấy lại HS từ tay TQ. Quốc tế hoá vấn đề Biển Đông chỉ để đưa ra tính chất pháp lý chủ quyền của Việt Nam với vùng biển của mình, cũng như chủ quyền của HS, TS trước Công đồng Quốc tế. Nhưng lấy lại HS từ tay TQ đang chiếm đống mới là "QUAN TRỌNG".
Bên cạnh vấn đề nóng của Biển Đông; vấn đề lưu vực sông MêKông cũng quan trọng không kém. Trong đó, ba nước Đông Dương (Việt Nam, Lào, Campuchia) và ThaiLand có còn được độc lập tự chủ hay không là coi chính sách của TQ đối với dòng sông này ở thượng nguồn. Chính sách không minh bạch về sự vận hành của các đập thủy điên, trong đó cái thông số trử nước của các hồ chứa cho các đập thủy điện, và thêm vào chính sách đứng ngoài những quy ước quốc tế về dòng sông này sẻ ánh hưởng trực tiếp đến các quốc gia hạ nguồn khi TQ thao túng lượng nước chảy qua lảnh thổ của TQ.
Nếu ngày nay ba nước Đông Dương, Thailand, Miến Điện không tìm ra được tiếng nói chung để yêu sách với Trung Quốc cho một kế hoạch khai thác cũng như bảo tồn nguồn sống của sông MêKông, thì trong tương lai nền kinh tế của các nước này sẽ bị Trung Quốc thao túng. Bên cạnh đó nền an ninh quốc phòng cũng bị đe doạ. Thời xưa Hàn Tín của Trung Quốc không mất một binh, một chốt cũng lấy được thành nước Ngụy là nhờ ngăn đập thượng nguồn như vầy.
Có rất nhiều Chuyên gia phân tích và có nêu ra cái vai trò lảnh đạo Thế Giới của TQ trong tương lai. Nhưng theo mình thấy thì không thể được khi TQ vẩn còn sự lảnh đạo của ĐCS. Các nước phát triển, vì muốn ngăn chặng cái làn sống di cư kinh tế của người TQ, nên mới thúc đẩy cho nền kinh tế TQ phát triển. Và khi KT đã phát triển thì phải phát sinh ra những biến chuyển trong XH. Và trong cái XH mới biến chuyển này đòi hỏi rất cao về vấn đề dân chủ, nhân quyền. Nhưng với thể chế chính trị CS_XHCN thì không thể đáp ứng được đòi hỏi này của XH. Cho nên ĐCS TQ đang lấy tính mạn của nhân dân mình ra để đặc cho canh bạc quyền lực của đảng. Và cái sai lầm này sẽ là một thảm họa cho nhân dân TQ và Thế Giới.
Đây chỉ là những dòng suy nghĩ vớ vẫn của mình. Nếu có gì không đúng mong các bạn bỏ qua cho.
Tại sao blog này phải vào google search mới tìm được ?
Hồng Nga và BBC có bị sức ép nào không đó? Nếu có thì hang in there and keep up the good work well done! You have our love and supports, always !
Biển Đông là vấn đề nóng, quốc tế hóa là chuyện nên làm. Tôi cũng ủng hộ phát biểu của ông chủ tịch nước.
Khi nào (chứ không phải là nếu) TQ một lần nữa bao cấp cho Campuchia (lần trước họ đã từng giúp Pol Pot, Khmer Đỏ), thì lúc đó chắc chắn Campuchia sẽ đòi lại Lục Tỉnh Nam Bộ mà người Khmer luôn luôn kêu là đất của họ bị VN lấy mất.
Bạn cứ sang Campuchia mà xem bản đồ của họ, họ vẫn ghi vùng Nam Bộ VN là vùng đất Khmer Krom của họ, thậm chí để nuôi mối thù họ còn dùng Khmer Krom để đặt tên một con đường chính của thủ đô Phnom Penh.
Vì sự sống còn của Tổ Quốc, chúng ta phải giữ được HS, TS và 200 dặm EEZ.
Nếu VN mất Biển Đông thì cộng đồng quốc tế sẽ quay sang chơi với TQ để tiện cho việc đi lại cho các tàu buôn của họ qua những vùng lãnh hải TQ. Khi thua rồi thì VN không còn bạn nữa, vì ai cũng muốn né gã khủng lồ TQ.
Nếu chúng ta bị cô lập, bị ép giò ở giữa, bị đạp lên đầu phía trên, thì chỉ còn 1 con đường, đó là cầu xin nhập vào TQ để làm công dân hạng 2!
Luôn luôn phải cảnh giác, vì sự sống còn của một nhóm người, họ có thể làm bất cứ một việc gì cho dù có bi đát hay thối nát đến đâu đi cho nữa.
Xin cám ơn chị Hồng Nga đã cho chúng tôi có dịp cùng hội ý với chị về bài viết có tính cách thời sự quan trọng và khẩn thiết liên hệ đến chủ quyền đất nước của Việt Nam hiện nay.
Nhờ chị chuyển giúp lời cám ơn và lòng ngưỡng mộ của cá nhân tôi đến các quý vị có ý kiến đóng góp vào phần thảo luận. Chúng tôi đã lãnh hội được một số các suy luận, từ mọi khía cạnh, gíúp mở rộng thêm kiến thức cho bản thân, và cho những bài viết sau này.
Sau đây tôi xin góp thêm một vài ý kiến:
1. Trong lịch sử thế-giới cận đại, người dân Tibet (Tây Tạng) luôn luôn có tiếng nói tại khắp mọi nơi, nhắm mục đích đòi lại đất nước của họ, sau khi bị Trung cộng xâm lăng và cưỡng chiếm, tính cho đến nay trải qua có tới nửa thế kỷ.
Tibet vốn là một nước rất nhỏ, dân số chỉ khoảng chừng vài triệu, nhưng trong suốt mấy chục năm qua, người Tibet đã tranh đấu không ngưng nghỉ, cho mục đích tối thượng là đòi lại được đất nước của họ trong tay cường quốc Trung Cộng.
Số người dân Tibet ở hải ngoại tuy không đông, nhưng với một tấm lòng yêu nước sắt đá, từng cá nhân tiếp tay đóng góp cho đại sự. Mọi sáng kiến được đưa ra, họ đem áp dụng và chỉ cần có một nhóm người họ đã liên tiếp tổ chức được các cuộc biểu-tình-lưu-động từ nơi này đến nơi khác, từ nước nọ qua nước kia. Họ đã gây nên được tiếng vang tại khắp các cộng đồng trên thế giới.
Điển hình là mới đây trong kỳ Thế Vận Hội được tổ chức tại Bắc Kinh, người dân Tibet, kể cả trong lẫn ngoài nước, đã tạo nên được sự phản kháng khá mạnh mẽ trước dư luận thế giới,
Ở trong nước, dân chúng đã tấn công bằng vũ khí, vào nhóm cầm quyền TC đang cai trị họ. Kế đến là những cuộc mít tinh, biểu tình ở các đệ tam quốc gia (có cả sự tham dự tích cực của người dân bản xứ); Đã khiến giới lãnh đạo Trung cộng bị rúng động.
Kết quả về phía người ‘đi đòi nợ’ tuy chưa được khả quan nhưng qua những sự kiện này đã nói lên được tình thần dân tộc đoàn kết, đồng tâm, nhất trí của người dân Tibet; Đã khiến ‘Chủ nợ‘ ít ra cũng phải kiêng nể trước những nỗ lực chống đối đã xẩy ra. Chủ tịch Đảng TC, Hồ Cẩm Đào đã lúng túng ra sao khi phải trả lời trước công luận thế giới !!
2. Trở lại vấn đề tại VN, về vụ tranh chấp lãnh thổ và lãnh hải với Trung cộng, có liên hệ đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa; tôi có vài câu hỏi xin được nêu ra như sau:
a/ Song song với phương thức ngoại giao, trong khi chờ đợi các văn bản chính thức được đúc kết, tại sao chúng ta không áp dụng cái cách “phản đối” Trung cộng theo kiểu của người dân Tibet đã từng làm, mà ai ai cũng đều biết.
‘Biểu tình phản đối, bất bạo động’ là một đường lối thích hợp và không kém phần hiệu quả nếu đem áp dụng cho một nước nhược tiểu (như nước CHXHCN VN) khi phải đương đầu với một ‘đại gia’ có mưu đồ xâm lược như TC hiện nay?
b/ Căn cứ vào môi trường chính trị ở VN hiện tại, liệu chúng ta có đủ khả năng và khí thế tạo nên được sự đoàn-kết-dân-tộc hay không?
(Người viết không giám đem so sánh với một Hội Nghị Diên Hồng của bậc tiền nhân)
Tiếng nói của toàn dân cần ‘phải được lắng nghe’ ngay trong thời điểm này; Ít ra nó cũng được coi như một loại vũ khí, đối với thế giới về mặt chính trị, có tác dụng làm chùn buớc trước cái ý đồ xâm lăng các nước nhược tiểu, láng giềng của Trung cộng.
Còn nếu không có đủ khả năng và khí thế tạo dựng được sự đoàn-kết-dân-tộc như hiện nay, thì do nguyên nhân từ đâu mà ra? (nguyên nhân gần cũng như xa) ?
Các giới chức lãnh đạo VN, ông Chủ tịch Nguyễn Minh Triết sẽ hành xử thế nào để Giang sơn, đất nưởc bớt bị cưỡng chiếm thêm, chứ chưa giám nghĩ tới chuyện đòi lại những gì đã bị mất vào tay TC?
Một lần nữa tôi xin cám ơn chị Hồng Nga, đài BBC.
Chúng tôi xin được lắng nghe các ý kiến của quý vị, trước khi mạn phép đóng góp bài viết kế tiếp.
Thiện Ngôn, Canada
THƯ GỬI ĐÀI BBC
Kính gửi đài BBC Việt ngữ !
Trước hết tôi chân thành cám ơn đài BBC Việt Ngữ đã cung cấp cho chúng tôi những thông tin rất xác thực và bổ ích về tình hình kinh tế - chính trị của các quốc gia trên thế giời, đặc biệt là tình hình kinh tế - chính trị của Việt Nam .
Vừa qua, tôi có đọc trang tin tức về “ ông Jim Webb nói về quan hệ Việt Mỹ”. Qua tin tức này tôi cảm nhận rằng những câu trả lời của ông Jim Webb với BBC làm cho chúng tôi tin tưởng nhiều hơn về các quan chức của nước Mỹ. Có lẽ sẽ khiến cho lãnh đạo Việt Nam và công dân Việt Nam quan tâm và khó quên những lời ông đã nói. Ông đã quan tâm đến Việt Nam một cách thành thật.
Chúng tôi làthế hệ sinh sau chiến tranh ( 1976), chúng tôi không chứng kiến cảnh tàn khốc của chiến tranh, nhưng theo sử sách ghi lại thì qủa là một cuộc chiến vô cùng khốc liệt. Tuy nhiên người Việt Nam chúng tôi không có thói “ôm hận trả thù” vì chúng tôi thiết nghĩ đó là do các giới chức cao cấp có những suy nghĩ sai lầm nên đã đứa đến hậu quả như thế.
Cuộc chiến đã kết thúc 35 năm nhưng tàn dư của nó vẫn còn đọng lại trong lòng con cháu người Việt Nam. Tuy nhiên đó là câu chuyện của qua khứ, điều quan trọng nhất hiện nay là chúng ta hàn gắn, tăng thêm thiện cảm cho nhau và đồng thời giúp nhau cùng phát triển về mọi mặt.
Có lẻ, sự quan tâm của ông đến lãnh thổ của Việt nam cũng như đời sống của người dân Việt Nam sẽ khiến cho quan hệ Việt - Mỹ ngày một xích lại gần nhau, và tôi tin tưởng rằng mối quan hệ Việt – Mỹ ngày một tốt đẹp hơn.
Câu trả lời khiến tôi ấn tượng nhất trong bài viết này đó là :
BBC:Trong bối cảnh quan hệ với Trung Quốc, một nước đang trở nên thống lĩnh tại châu Á. Liệu đó có phải là một điều chính phủ Mỹ tính tới?
Tôi vừa mới gặp gỡ các quan chức chính phủ Việt Nam và đã có những thảo luận với họ. Tôi cũng đã gặp họ nhiều lần trong suốt ba năm qua. Điều rất quan trọng là làm sao Việt Nam và Hoa Kỳ cùng làm việc với nhau bất kể khi nào có thể được. Có những vấn đề tại Biển Đông, những vấn đề rất quan trọng về chủ quyền, liên quan tới việc Trung Quốc nhận chủ quyền một số hòn đảo mà Việt Nam cũng nhận chủ quyền. Còn có một vấn đề rất quan trọng nữa theo quan điểm của tôi mà chúng ta cần làm việc với nhau, đó là vấn đề sông Mekong. Rất nhiều nhà máy thủy điện được xây dựng tại Trung Quốc dọc sông Mekong và lượng nước chảy xuống Việt Nam là rất đáng quan ngại. Có khoảng 70 triệu người sẽ bị ảnh hưởng trước tình trạng này. Và Việt Nam sẽ là nước phải chịu nguy cơ. Tự một mình Việt Nam không dám đối mặt với Trung Quốc về vấn đề này và Hoa Kỳ nên cùng các nước khác như Nhật Bản có thể tham gia, tìm cách để bảo đảm dòng sông Mekong được sử dụng công bằng.
BBC:Tục ngữ người Việt có câu “Bán anh em xa, mua láng giềng gần”, liệu Việt Nam có thể làm phật lòng nước láng giềng Trung Quốc khi đi với Mỹ và liệu Việt Nam có nên rút ra bài học từ cuộc chiến tranh Việt Nam khi tới một thời điểm nào đó, người Mỹ đã bỏ rơi đồng minh Nam Việt Nam. Ông có thể nói gì trước lập luận này?
Chúng tôi vẫn chưa bỏ đi. (Cười). Tôi nghĩ rằng Việt Nam từ rất nhiều thế kỷ đã có lòng quả cảm đứng lên bảo vệ lãnh thổ của mình trước nhiều cuộc xâm chiếm của Trung Quốc. Chúng ta không tìm cách tạo xung đột với Trung Quốc mà tìm kiếm sự cân bằng và Hoa Kỳ giúp đem lại sự cân bằng đó tại khu vực.
Tại sao chúng tôi lại ấn tượng câu trả lời trên của ông Jim Webb, bởi lẽ ông không chỉ quan tâm về vấn đề lãnh thổ của Việt Nam mà cả về đời sống của người dân Việt Nam cũng được ông nhắc đến, trong khi đó Trung Quốc là nước luôn được Việt Nam tôn trọng là một trong những nước đàn anh nhưng cách ứng xử của Trung Quốc chẳng khác một đức bé khát sữa đòi bú sữa mẹ. Cụ thể, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam, điều này thế giới và Trung Quốc đều biết rõ, và phía Việt nam cũng đã có đầy đủ bằng chứng về lịch sử của 2 quần đảo này, vậy mà Trung Quốc lại bất chấp mọi sự thực kể cả công ước quốc tế về luật biển đã được Liên Hiệp Quốc chuẩn y vào năm 1982 cũng bị Trung Quốc phớt lờ, Trung Quốc ỷ mình có thế lực về quân sự nên xem thường mọi điều lệ của Quốc tế, đã xâm lấn lãnh hải của Việt Nam , phía Việt Nam thì “thấp cổ bé họng” nên chẳng làm gì được. Điều tàn ác nhất của Trung Quốc là có những đợt tuần tra, cấm không cho ngư dân thực hiện việc đánh cá của họ trong vùng biển mà thuộc chủ quyền của Việt Nam. Điều tàn ác hơn nữa là khi ngư dân Việt Nam đánh cá gặp hải quân Trung Quốc, họ đã bắt giữ tàu thuyền và phạt vạ tiền một cách vô nhân đạo.
Vậy thì,Việt Nam xem Trung Quốc là đàn anh có xứng đáng hay không ? Trung Quốc đã không tuân thủ luật pháp quốc tế thế thì có xứng đáng là nước có chân đứng thường trực tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc hay không, chẳng lẽ không có một nước như Trung Quốc thì thế giới này không tôn tại hay sao chứ? Và nếu một nước có chức vụ quan trọng đối với thế giới lại không tuân thủ theo luật pháp quốc tế thế thì liên hiệp quốc phải xử lý như thế nào ?
* Cuộc hải chiến 1974 giữa Việt nam Cộng Hòa và Trung Quốc :
Trung Quốc chẳng qua chỉ là “ thừa nước đục thả câu” mà thôi.
Nói về cuộc chiến vào năm 1974 tại Hoàng Sa thì Trung Quốc cho rằng giúp Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa giữ toàn vẹn lãnh thổ, nhưng sau khi giành được rồi thì Trung Quốc chiếm luôn phần lãnh hải không trả lại cho Việt Nam mà cho quân đóng ở đó, cho tới hôm nay mộng thôn tính Trường Sa, mộng làm bá chủ Châu á thái bình dương và thế giới của Trung Quốc đã hiện rõ.
* Cái nhìn của tôi về Trung Quốc :
Trung Quốc đối với tôi mà nói, tôi chẳng tin tưởng gì họ, bởi lịch sử đã chứng minh điều đó. Trung Quốc đã hơn 1000 năm đô hộ Việt Nam và muốn đồng hóa Việt Nam thành nô lệ của họ , nhưng giấc mộng cường hào ác bá của họ đã không thành, nay lại tiếp tục bành trướng ở biển đông và chắc chắn hiện nay họ đang có mưu đồ thôn tính Việt Nam bằng con đường biển rồi sau đó vào đất liền. Vì họ thừa biết Việt Nam là một trong những nước có eo biển chiến lược cực kỳ quan trọng trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Và tôi dự đón trong tương lai, không những chỉ có Việt Nam mà các nước Asean có địa hình nằm gần biển chắc chắn sẽ bị Trung Quốc từ từ thôn tính và cuối cùng phần lớn các nước Asean sẽ bị Trung Quốc khống chế vô điều kiện và xem như là của họ. Vì vậy, vấn đề quan trong hiện nay cần làm là Asean cần phải đoàn kết chặt chẽ, phải đặt vấn đề Quốc tế hóa biển đông làm mục tiều quan trọng cho sự ổn định của toàn khu vực (các bài báo trước của BBC đã nói). Tôi thiết nghĩ : Quốc tế hóa biển đông là vấn đề không chỉ riêng của một quốc gia mà là vấn đề chung của tất cả các nước trên thế giới, và trách nhiệm của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc là quan trọng nhất trong việc đôn đốc thực hiện nghiêm chỉnh vấn đề này. Vì đây thuộc về lĩnh vực an ninh của cả khu vực Châu Á Thái Bình Dương mà liên hiệp Quốc phải có trách nhiệm.
Vì một ngày biển đông còn “dậy sóng ” thì ngày đó các nước Đông Nam Á sẽ không được bình yên, và điều đó sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển về mọi mặt của toàn các nước trên thế giới.
Trước khi dứt lời, một lần nữa tôi chân thành cám ơn BBC đã cho chúng tôi những thông tin bổ ích, đồng thời cho tôi gửi lời cám ơn sâu sắc đến với thượng nghị sĩ Jim Webb người đã có tình cảm đặc biệt đối với Việt Nam, và tôi tin tưởng rằng trong bối cảnh mà biển đông hiện đang “dậy sóng” Hoa Kỳ giúp đem lại sự cân bằng đó tại khu vực.
Xin gửi nụ hôn thân ái đến với ông nhé !
Một cuộc chiến tranh nổ ra bao giờ cũng là kết quả của những mâu thuẫn không thể điều hòa được. Trước khi cuộc chiến xảy ra, thường có những dấu hiệu nhất định mà biểu hiện của nó là những xung đột nhỏ hoặc một số chiến dịch tuyên truyền nhất định…
Chiến tranh biên giới Tây Nam, chiến tranh biên giới Việt – Trung vào những thập niên cuối của thế kỷ 20 đã chứng minh điều đó. Nhìn lại những diễn biến tại Biển Đông – Nam Hải trong những năm qua, một cuộc chiến sắp xảy ra là điều khó tránh khỏi.
Khởi nguồn từ năm 1947 – 1949 – 1951, bằng mọi phương pháp chính phủ Trung Quốc muốn người dân của họ hiểu rằng “Nam Hải đương nhiên của người Trung Quốc” … Các động thái gần đây trên một số trang mạng Trung Quốc cho thấy đã đến lúc dư luận nước sở tại gây sức ép ngược lại chính phủ, họ yêu cầu chính phủ phải có hành động cốt chỉ để “lấy lại những gì thuộc về Trung Quốc”. Như vậy, nhà nước từ chỗ chủ động, nay chuyển sang thế thụ động và chịu sức ép từ dư luận.
Xin phép không bàn đến những yếu tố khác về Biển Đông đối với các nước hữu quan, nhưng ngần ấy lí do đủ để tạo nên một cuộc chiến tranh trong tương lai gần. Nếu chiến tranh xảy ra, Trung Quốc thắng trận nhưng không giữ được Biển Đông và thiệt hại rất nặng nề.