Tư liệu về July 2009

Chuyện Miến Điện

Rangoon vừa loan báo thời điểm công bố phán quyết của tòa đối với bà Suu Kyi nay rời sang tháng Tám.

Chính xác hơn là ngày 11 tháng Tám. Đây cũng chỉ là loan báo, chưa có gì chắc chắn. Và không biết nhóm tướng lãnh cầm quyền còn dời ngày nữa hay không.

Hơn hai tháng qua phiên xử bà Suu Kyi chứng kiến nhiều lần hoãn, ngưng, nghỉ giữa chừng, hoặc đình chỉ. Ban đầu phiên tòa được nói tới sẽ kết thúc trong vài tuần. Nay đã thành hai tháng rưỡi. Và có thể lâu hơn. Không ai đứng ra giải thích lý do. Giới nhà báo đồn là chính quyền quân nhân đang tìm thời điểm thuận lợi nhất để kết thúc vụ xử. Họ biết dư luận đang theo dõi sát sao và phản ứng của quốc tế sẽ từ mạnh mẽ cho đến gay gắt.

Một ngày đưa tin về bà Suu Kyi tại Bangkok ra sao? Khi được thông báo 31/7 sẽ là ngày phiên tòa bà Suu Kyi kết thúc, với khả năng nhận án tù nhiều năm, ký giả và nhân viên văn phòng BBC ở Thái Lan làm việc sớm hơn mọi ngày. Ai cũng muốn tường thuật đầy đủ và chi tiết nhất về bản án (nếu có) dành cho lãnh tụ dân chủ can trường, người được coi là biểu tượng hòa giải trong vùng Đông Nam Á.

Các phóng viên tiếng Anh bận rộn với các bài tường thuật, truyền trực tiếp hàng giờ cho BBC World News, kênh truyền hình thế giới. Cạnh đó giọng nói của họ xuất hiện thường xuyên trong các bản tin buổi sáng, thuộc hệ thống radio tiếng Anh của Thế giới vụ. Và họ cũng phải để mắt đến trang tin bbcnews.com, vốn cần cập nhật liên tục.

Nhóm phái viên của BBC tiếng Anh hôm thứ Sáu (31/7) chỉ có hai người. Điện thoại gọi đến liên tục, khoảng nửa tiếng họ phải vào studio một lần. Chương trình nào cũng muốn tin mới nhất từ Thái Lan, nước láng giềng của Miến Điện. Câu hỏi nào cũng bắt đầu về các diễn tiến mới nhất của ngày cuối phiên xử bà Suu Kyi.

Giới làm tin gọi ngày này là 'big day'. Bận rộn, căng thẳng, nhưng kèm theo nó là cơ hội học hỏi và trưởng thành trong nghề nghiệp.

Ngồi sát bên BBC tiếng Anh là ban tiếng Miến của Thế giới vụ. Họ có hai nhân viên. Trong thời gian 'vụ án' Suu Kyi họ trở thành 'ngôi sao' của chuyện chia sẻ tin tức. Hay là sự lý giải điềm đạm. Mọi người xúm đến hỏi. Có tin gì mới họ tự nguyện thông báo. Chính quyền Miến Điện không cho phóng viên BBC vào Rangoon tác nghiệp nên hai người này trở thành cầu nối cho tất cả thông tin, từ nóng hổi cho đến nguội lạnh, về bà Suu Kyi.

Không có một nước nào đưa tin khó như Miến Điện. Chính xác hơn là không có nước nào hạn chế đưa tin như Miến Điện. Nguồn chính thức là một số bài viết, lâu lâu chính phủ Rangoon 'bắn' ra một lần, theo kiểu 'định hướng!'

Ký giả quốc tế không được 'khuyến khích' vào Miến Điện đưa tin. Không ai được phép chụp ảnh phiên tòa. Hay nhà tù Insein, nơi giam bà Suu Kyi. Bà Suu Kyi không được phép nói chuyện với bất cứ ai. Đại diện chính phủ không trả lời câu hỏi của giới truyền thông.

Hiện nay người duy nhất nối bà Suu Kyi với thế giới bên ngoài là ông Nyan Win, luật sư biện hộ cho bà. Ít có phát ngôn nhân cho lãnh tụ đối lập nào trên thế giới lại làm việc 'thô sơ' như ông. Mang tiếng là người phát ngôn cho đảng NLD, ông không có điện thoại văn phòng. Chính xác hơn là chính phủ cắt dây. Điện thoại cầm tay không hoạt động vì nợ tiền cước phí. Ông không có máy điện toán, không đường truyền internet. Ký giả muốn hỏi ông về diễn biến phiên tòa phải gọi điện tới nhà. Và đây là mối liên hệ duy nhất của ông ra thế giới bên ngoài, trong đó có hai người đồng nghiệp Ban Miến của chúng tôi.

Săn tin

asean416.jpg

Săn tin ở một diễn đàn quốc tế, như cuộc họp của ngoại trưởng khối Asean vừa qua tại Thái Lan là như thế nào?

Chưa đặt chân đến Phuket, chỉ đọc lướt qua quảng cáo của Ban Tổ chức, tôi nghĩ thầm, chắc dễ thôi.

27 đoàn ngoại trưởng, hơn một ngàn đại biểu, tám trăm phóng viên. Tiếng Anh gần như là ngôn ngữ chính. Thẻ nhà báo xin mười phút có ngay. Người Thái niềm nở và mến khách.

Đông người họp như vậy thế nào mà chẳng lấy được một vài tin.

Nhưng khi xách máy đi và bắt đầu săn tin lúc đó mới thấy sờ vào đâu cũng khó.

Khó vì lịch trình đặc kín của các đại biểu.

Trong một ngày họ có thể họp tới bảy tám phiên. Chủ đề và thành phần quốc gia hội họp khác nhau.

Trung bình mỗi cuộc họp khoảng một tiếng đồng hồ. Bị "quần" như vậy thì đại biểu còn đâu hơi sức để dành cho nhà báo nữa!

Cho nên không gì lạ khi một số ngoại trưởng từ chối tiếp xúc với báo chí. Lý do họ đưa ra là "bận quá." Hay "anh gọi lại buổi chiều xem sao."

Buổi chiều gọi đến không ai nhấc máy. Trong khi hạn nộp bài cứ treo lủng lẳng trên đầu.

Đâu phải tôi không biết lo xa. Trước khi đi Phuket, tôi đã email và điện thoại với với Bộ Ngoại giao, rồi tòa đại sứ một số nước, xin cái hẹn phỏng vấn trưởng đoàn của họ. Câu trả lời ai cũng giống nhau, "để xem, không biết quan chức đó có thời gian hay không."

Trung tâm báo chí cũng có một số ngăn hồ sơ đề chữ "Thông cáo báo chí." Là nơi ban tổ chức xếp các tài liệu công bố hàng ngày. Bằng tiếng Thái và tiếng Anh. Nhưng chúng khô cứng làm sao. Tính "tuyên truyền" thấy rõ. Cám ơn, tôi không dùng được.

Muốn lấy tin cần phải tiếp xúc trực tiếp. Cần phải đuổi theo, chạy theo và thậm chí van nài đại biểu để được vài phút phỏng vấn, tôi tự nhủ. Nếu ai quở trách, tôi đã có sẵn câu trả lời trong đầu. "Thưa ông đói tin quá, mong ông tha thứ!"

Để ý kỹ tôi thấy tại trung tâm báo chí, người đi lại rầm rầm. Cameramen, thợ chụp ảnh, phóng viên, thư ký, nhà báo, quan chức... tất tả ngược xuôi...

Nếu các đại biểu bận họp thì những người này đi đâu? Hóa ra họ "mai phục" quan chức ngay trước phòng hội họp. Hoặc bên trong hội trường họp báo. Hay đón lõng giữa đường.

Đoạn đường ngắn vài chục thước từ phòng họp đến quầy cà phê, hay toilet luôn có hơn chục phóng viên, với máy ảnh, micro trong tay, liên tục canh chừng để tiếp cận "mục tiêu."

Như tôi đây đợi cả tiếng đồng hồ mới gặp được "người trong mơ". Mừng hết chỗ nói. Cầm ly cà phê, trưởng đoàn một nước Tây phương vừa đi vừa trao đổi. Ông không chậm bước. Tôi đành bám theo. Xin ông đứng một chỗ để nói chuyện vài phút cho có chất lượng, nhưng không được. Cứ vừa đi vừa nói. Đến cửa phòng họp lính gác đẩy phóng viên ra. Cả cuộc nói chuyện chỉ được 30 giây. Ngắn quá, chẳng đúc kết được ý gì.

Bù lại cũng có một số người khá thiện cảm với báo chí. Trong đó có ông tổng thư ký khối Asean. Trên lý thuyết, với vai trò điều phối viên, ông phải là người bận nhất cuộc họp. Nhưng ngài Pitsuwan (người Thái, tính tình hiền hòa!) lại là người giúp đỡ nhà báo nhiều nhất. Hai lần tôi chứng kiến cảnh ông bị "mai phục" sau cuộc họp báo mà vẫn niềm nở trao business card, trong khi phóng viên hớn hở với vài phút phỏng vấn ghi âm.

Săn được tin quý đôi khi còn là mối quan hệ. Và phải nằm trong nhóm nhà báo thuộc các hãng tin toàn cầu. Mối quan hệ dài lâu dựa trên chữ tín. Ví dụ Ủy viên Đối ngoại của Âu châu trước cuộc họp Phuket ngỏ ý dành cho BBC tiếng Anh một cuộc phỏng vấn riêng. Hoặc mỗi khi cần loan tin, quan chức Mỹ hay "ưu tiên" cho hãng AP. Đại khái là như vậy.

Tại Phuket, ngoài Thái Lan chỉ có Hoa Kỳ là nước tổ chức họp báo sau khi ký văn kiện. Câu hỏi dành cho bà Clinton được chọn trước, thời gian chỉ đủ trình bày bốn câu trả lời. Ai cũng tiếc khi cuộc họp báo quá ngắn, phái viên săn tin bị một buổi chưng hửng khi câu hỏi của họ dành cho đại diện phía Mỹ không được chọn. Hoặc không được đề cập tới.

Cũng có trường hợp quan chức của một nước tích cực hơn phóng viên trong chuyện đưa tin. Đó là ông Ri Hung sik, đại biểu của Bắc Hàn. Quá bực mình với phát biểu của ngoại trưởng Mỹ về chuyện "Bắc Hàn không còn bạn bè" ông Ri bất ngờ đăng đàn đả kích phía Mỹ. Góc nhỏ vốn dành cho phóng viên truyền hình tường thuật tại chỗ đông kín người. Ai cũng có thể đến nghe và đặt câu hỏi trực tiếp cho ông Ri. Các phái viên hoàn toàn bất ngờ. Một tin 'nóng sốt' tại hội nghị Asean mà không mất công săn tìm.

Quý vị muốn chia sẻ kinh nghiệm săn tin trong hội nghị quốc tế có thể bấm vào nút cuối bài (vui lòng viết có dấu). Chúc may mắn!

BBC © 2014BBC không chịu trách nhiệm về nội dung các trang bên ngoài.

Trang này hiển thị tốt nhất với phần mềm lướt mạng có mở CSS. Nếu không có chức năng này, hoặc phần mềm cũ, bạn vẫn đọc được nội dung trên trang này nhưng không tận dụng được hết các chức năng. Nếu có thể hãy nghĩ đến chuyện nâng cấp phần mềm hoặc mở CSS lên.