|
Dân sự hóa nghĩa trang Biên Hòa | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
Trong một quyết định không được truyền thông trong nước loan tải rộng rãi, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ thị dân sự hóa khu nghĩa trang Biên Hòa. Nghĩa trang này, nay nằm tại xã Bình An, huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương, là nơi chôn cất hàng chục ngàn binh lính và sỹ quan của chế độ Việt Nam Cộng hòa. Từ sau khi cuộc chiến Việt Nam kết thúc, nghĩa trang này vẫn nằm dưới sự quản lý của Quân khu 7 thuộc Bộ Quốc phòng. Quyết định số 1568/QĐ - TTg của Thủ tướng Chính phủ viết: "Đồng ý chuyển mục đích sử dụng 58 hecta đất khu nghĩa địa sang sử dụng vào mục đích dân sự". Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Bình Dương được giao trách nhiệm ra quyết định thu hồi đất trong tháng 12/2006 và thực hiện quản lý, sử dụng khu nghĩa trang này "bình thường như các nghĩa địa khác" ở Việt Nam. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng yêu cầu các bộ ngành liên quan trong quyết định này báo cáo kết quả thực hiện trước ngày 30/7/2007. Hòa hợp, hòa giải Ông Võ Văn Cư, Chánh Văn phòng UBND tỉnh Bình Dương, nói với đài BBC phải tới tháng 7/2007, tỉnh mới chính thức nhận bàn giao khu nghĩa trang xã Dĩ An. "Hiện nay chúng tôi đang lập kế hoạch để quản lý khu đất này như một nghĩa trang dân sự".
Dưới sự quản lý của quân đội, tuy người dân vẫn có thể vào thăm mộ thân nhân, khu nghĩa trang hàng chục năm nay không được trùng tu và nhiều nơi đã xuống cấp khá trầm trọng. Ông Nguyễn Vi Túy, người từng gửi bài cho BBC Việt ngữ, vừa có chuyến thăm tới Nghĩa trang Biên Hòa, mô tả rằng khung cảnh nơi đây khá tiêu điều. Người dân đã định cư xung quanh khu nghĩa trang, quân đội cũng làm vườn và chăn nuôi tăng gia ngay bên cạnh. Nghĩa trang Biên Hòa lâu nay đã nằm trong tâm điểm các khuyến nghị của người Việt hải ngoại, những người cho rằng chính phủ trong nước phải tu sửa nơi chôn cất tử sỹ của chế độ cũ trước khi có thể nói đến hòa hợp, hòa giải dân tộc. Một trong các cựu lãnh đạo của chế độ VNCH, tướng Nguyễn Cao Kỳ, cũng đã trực tiếp yêu cầu chính phủ Việt Nam phải trùng tu nghĩa trang Biên Hòa. Cuộc chiến tương tàn Ông Nguyễn Văn Hoành, một người từng phục vụ trong quân đội VNCH, nói với BBC rằng quyết định của chính phủ Việt Nam là "một điều tốt đẹp". "Khi đi ngang qua nghĩa trang Biên Hòa, thấy có sự xây cất mới, tôi cũng thấy vui". Tuy nhiên, cựu trung tá không quân VNCH Nguyễn Phúc Tửng, hiện đang sống tại Pháp, nhận xét điều này vẫn còn chưa đủ. "Tôi muốn tất cả những người chiến sỹ miền Nam cũng như miền Bắc phải được tôn trọng, vinh danh như nhau". "Chỉ trùng tu nghĩa trang Biên Hòa mà thôi chưa bù đắp nổi các mất mát của các chiến binh cộng hòa". Chiến tranh Việt Nam, kết thúc năm 1975, đã gây ra mất mát to lớn về nhân mạng. Một triệu binh lính người Việt của cả hai bên đã thiệt mạng. Cựu thủ tướng Việt Nam Võ Văn Kiệt, khi nói về kết thúc cuộc chiến, đã bình luận đó là sự kiện mà "khi nhắc lại, có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn". Ông Kiệt cũng nói đó là "vết thương chung của dân tộc cần được giữ lành". -------------------------------------------------------------------- Trương Huy, Huế Lưu Đình Vong, Little Saigon, Cali Tôi cho rằng những người đang kêu gào hoà hợp haò giải dân tộc, hoặc là phe các "đồng chí" hoặc là quá... lãng mạn về chính trị. Cũng xin đừng nhập nhằng nói về hoà giải dân tộc kiểu ngài Thủ Tướng quyết định "dân sự hoá nghĩa trang Quân đội VNCH". Ai hoà giải với ai? Nhân dân VN như tôi là người lính VNCH và bạn là người lính của bộ đội CS thì chỉ là những người phải tuyệt đối tuân thủ mệnh lệnh của quân đội như bất kỳ quân đội nào trên thế giới và tự cổ chí kim. Cái lệnh ấy là chúng ta phải bắn vào nhau ngoài chiến trường. Vì vậy Chúng ta không có diều gì trở ngại trong việc bắt tay với nhau khi hoà bình lập lại. Những hận thù gây ra còn tồn tại tới ngày nay, và bảo đảm sẽ còn tồn tại lâu hơn nữa, là kết quả của những chính sách vô cùng tàn độc của chế độ cai trị đất nước của chúng ta, hay nói đơn giản là Đảng CSVN suốt từ khi Đảng này thành lập cho đến ngày nay. Họ muốn hoà giải với nhân dân chỉ vì ngày nay những "ốc đảo" còn treo lá cờ đỏ búa liềm đã giống như những sinh vật gần "tuyệt chủng" của nhân loại. Mia Nguyễn Nguyễn Thanh, HCM Đặng Văn Minh, Hà Nội Hãy tưởng tượng bạn là người lâu lắm rồi không được khóc, được nhìn thấy nơi yên nghỉ của Tiên nhân. Sông có cội, suối có nguồn tôi tin rằng ngày mai sẽ tươi sáng hơn. Xin chúc ngài Thủ tướng tiếp tục có các bước đi hợp lòng dân. Nguyễn Long, Australia Nguyễn Nam, TP HCM Và như một bạn đọc đã nêu ý kiến, khi trả về quản lý dân sự, rồi bày ra cái trò "quy hoạch", "giải tỏa" thì coi như di tích lịch sử sẽ bị xóa sổ một cách hợp pháp. Hy vọng đây là một hành động hoà giải thật tâm của ĐCSVN, chứ không phải là một thủ đoạn nham hiểm nữa trong giai đoạn lịch sử mới. Hoàng Duy, TP HCM H, Sài Gòn Nguyễn Thu, Melbourne, Australia Cũng như ba tôi, cuối đời về hưu, cả ông tướng lẫn ông tá đều nghèo như nhau. Đám tang ba tôi, một ông cậu kháng chiến về làm cán bộ to ở tỉnh nhà đến làm chủ tang, cậu nói với anh em tôi: " Cậu nghiêng mình trước bố các cháu, như một người lính trước một người lính dũng cảm". Trong gia đình thì như thế, nhưng tôi hy vọng một ngày ba tôi được đối xử như một người lính đã nằm xuống, một cách công khai. Không phải vì phía của ba tôi thua trận mà chất dũng cảm của ông kém đi. Ta vẫn nghe nói, anh hùng có làm giặc vẫn anh hùng. Có thể đây là bước đầu về hướng ấy. nvl, Sài Gòn Đi suốt dọc tuyến đường Bắc Nam tôi vẫn chưa tìm được câu hỏi là những người lính của VNCH sẽ được chôn ở đâu khi họ hy sinh... Theo tôi tất cả họ đều nên được tôn trọng như nhau, khi đã chết một nén nhang và một lời cầu nguyện vẫn giống nhau ở mọi gia đình đấy thôi. TT Dũng là người Miền nam, ông sẽ hiểu được những gì cần phải làm để xoa dịu nỗi đau của cả dân tộc và nhiều thế hệ đã gánh chịu.Tôi nghĩ quyết định của TT Dung cũng còn quá muộn nhưng đúng đắn. DQT, Texas, USA Tuần qua tôi đọc trên một tờ báo Mỹ, Dallas Morning News, về một người vô gia cư (homeless) chết trong một nhà dưỡng lão. Ông ta không có thân nhân và không ai thừa nhận. Nhưng hồ sơ cá nhân của ông cho biết ông đã từng là một người lính. Vì vậy, đám tang của ông đã được diễn ra với tất cả sự trân trọng cùng với nghi thức dành cho một người lính trong Nghĩa Trang Quốc Gia. Hầu hết những người dự lễ chưa từng gặp và biết mặt ông, nhưng họ trân trọng một người đã cống hiến một phần đời mình cho đất nước. Tôi chưa từng đi lính, cũng không "nợ nần" với chế độ nào tại Việt Nam, nhưng tôi nghĩ người Việt Nam cần bỏ qua sự cố chấp. Chính quyền Việt Nam càng cần bỏ qua sự cố chấp đó trong việc bày tỏ sự trân trọng với những người nằm xuống bên kia chiến tuyến tại miền Nam mà hiện nay đang nằm tại Nghĩa Trang Quân Đội. CanTho Lê Vinh, TP HCM Phodem Không nêu tên Ngoài ra phụ nữ lo mất chồng (trong gia đình tôi mới có một vụ) vì các cô gái trẻ VN mồi chài "câu" đàn ông kiều bào từ 18 đến 81+, đàn ông thì lo vợ nhiều tình cảm gia đình cứ gởi tiền mãi về VN làm gia đình thiếu hụt, có khi đi đến đổ vỡ gia đình. Thanh niên thiếu nữ kiều bào cũng rất dễ bị dụ dỗ vào các trò ma quái bên đó, như thanh niên "bị" cô gái làm quen rồi có lưu manh lại "đánh ghen" phải trả tiền, đồng hồ, điện thoại di động để bỏ chạy, thiếu nữ thì dễ bị lường gạt tiền, tình, hoặc cả hai. Việc cái nghĩa trang, cũng như việc treo cờ bên này bên kia, chỉ là vấn đề bên ngoài không quan trọng, nhất là với lớp trẻ sống thực tế hơn là vào kỷ niệm. Granite Lớn lên xem lại một đoạn bộ phim này trên truyền hình cáp, cảnh giết đó tôi thấy dã man quá, bi kịch quá! Vấn đề tôi muốn nói chiến tranh đã qua lâu rồi, người Việt nên hòa giải! Người phải hành động trước phải là người CS. Giống như sau một trận quyền anh người chiến thắng phải đở người thua dậy và ôm hôn thân thiện. Ước gì một ngày trên nghĩa trang bộ đội thì ghi “HY SINH VÌ SỰ NGHIỆP THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC”, còn nghĩa trang của quân VNCH thì ghi “VONG THÂN VÌ LÝ TƯỞNG TỰ DO VÀ DÂN CHỦ”. Trần Minh Chí, Sài Gòn Sau khi hai chị em đi một vòng qua từng người khách đón xe buýt, chỉ được vài trăm đồng lẻ, con chị dắt đứa em về góc cuối trạm xe buýt, đè em ngồi xuống rồi bắt chí cho em. Đứa em trai ngồi yên một hồi rồi bực bội ngọ nguậy. Nó tần mần rờ rẩm cái chân ghẻ của chị nó, gỡ từng cái mài ghẻ rồi bỏ vào miệng nhai nhằn nhằn. Con chị bị đau, giật chân lại, đánh mạnh vào tay đứa em. Thằng nhỏ khóc thét lên nhưng đôi tay vẫn quờ quạng níu lấy chân chị nó. Con chị chừng như tội nghiệp em, ngồi xích lại bắt chí cho em. Thằng nhỏ mân mê, mò mẩm từng cái mài ghẻ, lâu lâu la lên thích thú: ĐM mài ghẻ... ĐM mài ghẻ... Con chị bị gỡ mài ghẻ, chảy cả máu, khóc thút thít, đẩy đứa em ra, nhưng đứa em cứ đeo riết, miệng lầm bầm: “ĐM mài ghẻ... ĐM mài ghẻ...” Bà cụ bán thuốc lá bực bội quát lên: “Mày làm gì mà chiều nó kỳ cục vậy? Lại đây tao xức thuốc cho”. Bà lụm cụm xách chai dầu lại, xức vào chỗ mấy vết ghẻ rướm máu của con chị. Khách đón xe buýt có người ái ngại, có người thản nhiên đứng nhìn, không ai nói gì, làm gì. Rồi xe buýt ào đến, khách ùa lên. Con chị đứng lên, bước cà nhắc dẫn đứa em lủi thủi đi. Tôi về tới nhà, không hiểu sao, hình ảnh hai chị em cứ ám ảnh tôi mấy ngày liền. Thậm chí tới sau này, mỗi khi thấy các đứa trẻ ăn xin, tôi lại nhớ tới thằng nhỏ mù gỡ mài ghẻ của chị nó, câu nói: “ĐM mài ghẻ... ĐM mài ghẻ...” như có một sức mạnh ghê gớm cứ bám riết trong tâm tưởng của tôi. Sau này, tôi đối chiếu câu chuyện trên với một số sự kiện trên đời, tôi nghiệm ra nhiều điều cần suy nghĩ. - Trên đời, ngoài tình mẹ con, còn có tình chị em, đùm bọc, che chở... cao cả thay, quý hóa thay. - Vết thương đang lành, lên da non, thì đừng nên động đến, chỉ làm chảy máu và đau đớn thêm. - Hành động đơn giản, bình thường như bà cụ bán thuốc là lại là một nghĩa cử đẹp, một tấm gương nhân cách. - Những người làm từ thiện ở góc độ nào đó còn được hiểu là những người góp phần làm lành và xoa dịu vết thương. Mới đây, sự kiện dân sự hóa NTQĐ Biên Hòa được giới thời sự góp ý nhiều, khen có, chê có, chửi có, có kẻ buồn tủi, có người hy vọng, tóm lại là hỷ, nộ, ái, ố có cả. Tôi có người anh mất tích mùa hè đỏ lửa 1972 ở Quế Sơn, Quảng Nam. Thân phận những người mất tích còn buồn tủi hơn những người đã có mồ mã. Tôi chỉ mong muốn vết thương đã lành, xin đừng động đến nữa. Từng gia đình cô nhi, quả phụ sẽ có cách xử lý phù hợp với hoàn cảnh riêng. “Nếu không có cảnh đông tàn Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân”. Antonio Nguyen, Luanda, Angola Tôi thấy nhiều người Việt ở hải ngoại có những đòi hỏi vô lý với chính phủ ở Hà nội mà tôi nghĩ là chính họ, nếu họ ở Hà nội, họ cũng chẳng thể đồng ý. Tôi thấy chính một số người trong số họ đang tiếp tục tuyên truyền cho hận thù. Tôi chẳng thấy có ai dám lên diễn đàn ở hải ngoại đòi treo cờ đỏ, sao vàng. Phải chăng vì họ sợ bị trả thù ? Va có vẻ như ở đó cũng không hề có tự do ngôn luận, tự do quan điểm. Le Tot, San Jose, Mỹ Bao, Sài gòn, Việt nam Tôi không muốn báng bổ lịch sử hay bỏ quên quá khứ. Nhưng với 1 lịch sử đẫm máu thì tốt nhất là hãy quên nó đi. Tôi biết các anh, các chú, các bác, các ông ở thế hệ 3x..7x không dễ gì quên được điều đó vì đơn giản người già thường hay sống với quá khứ và kỉ niệm. Nhưng vui gì ! khi quá khứ chỉ là đau thương mất mát và lòng thù hận? Vào thời đó bộ máy tuyên truyền của cả 2 bên đều ra sức nhồi nhét vào đầu óc thanh niên 2 miền tư tưởng thù địch lẫn nhau. Kết quả là họ đã tạo ra được những lớp thanh niên có hệ tư tưởng hoàn toàn đối lập để rồi sau đó như những con thiêu thân lao vào cuộc chiến. Đến giờ nhìn lại thì không thể nói ai đúng ai sai vì tất cả đều sai cả. Con em, xương máu dân tộc Việt đã đổ xuống chỉ vì sự xung đột giữa CNXH của Liên Xô và CNTB đại diện là Mĩ. Nước Việt Nam khi đó chẳng khác nào 1 bàn cờ cho người khác mặc tình đi quân. Để rồi cuối cùng chúng ta được gì ? Một đất nước điêu tàn sau chiến tranh, một lòng thù hận đến tận giờ này vẫn chưa dứt. Tại sao chúng ta không nhìn xa hơn đến những gì mà dân tộc ta, con người Việt Nam đang cần ? Đó là 1 cuộc sống no đủ, hạnh phúc và 1 cái nhìn tôn trọng từ các dân tộc khác. Có điều kiện được học ở nước ngoài, tôi mới phát hiện ra 1 thực tế ngỡ ngàng đến đau lòng. Với nhiều người họ chẳng biết Việt Nam là ở đâu, với số ít còn lại thì những gì họ biết về Việt Nam là tạch tạch, bằng bằng, chiến tranh, chết chóc và nghèo đói. Chua chát. Hãy làm theo tiếng nói của trái tim đừng nghe theo bộ não vì bộ não chứa đầy vụ lợi, ích kỉ, ghen ghét và thù hận. Pham Cuong, Las Vegas, Mỹ Tony, Canada Pham, California, Mỹ Tôi đến Mỹ khoảng 22 tuổi, bây giờ thì tôi gần 50 tuổi. Lúc trẻ, tôi chống CS tối đa. Bây giờ thì cái máu chống cộng của tôi không còn nhiều như trước nữa. Cái vết thương lòng mà đã bị người CS khinh bỉ, chà đạp cũng đã lành. Sống nhiều năm yên ổn ở nước ngoài, lòng tôi luôn luôn nhớ về quê mẹ, nhớ về những cảnh nghèo khổ, cảnh tàn phá của chiến tranh, nhớ về những buổi học thiếu thốn thời thơ ấu, .v.v… Tôi chỉ ước mong làm một cái gì đó để giúp đỡ đất nước VN. Tiếc thay, tôi đã đánh mất “chữ tín” với người CS. Bây giờ họ có nói thật đi nữa thì tôi cũng nghi ngờ. Vừa rồi cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt đã phát biểu những câu rất là cởi mở, nhưng ông đã mất chức nên không làm được chi cả. Bây giờ lại nghe tân thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đưa ra chính sách rất tốt cho sự đòan kết của người Việt. Tôi hy vọng TT Dũng thật tình muốn “lấy tình thương xóa bỏ hận thù”, xin đừng cho chúng tôi ăn bánh vẽ nữa. Làm ơn nhớ cho, đây là thời đại tin học, hơn nữa trình độ hiểu biết của người dân cũng khá hơn trước, các bác không dễ lường gạt người dân như mấy chục năm về trước. Tuy gia đình tôi không có ai nằm ở nghĩa trang quân đội VNCH, nhưng tôi rất đau lòng khi nghe kể về sự phá họai bia mộ của người đã khuất. Dù tình nguyên, hay bị bắt buộc, người thanh niên đều phải làm nghĩa vụ của người công dân dưới chế độ đó. Họ đã xã thân để bảo vệ quê hương Miền Nam, nếu không được vinh danh thì cũng xin đừng mạ lỵ linh hồn của họ. Nếu thân nhân của họ không đủ sức sửa sang, tôi tin rằng cộng đồng người Việt ở Hải ngoại sẽ đóng góp. Tôi còn nhớ năm Mậu Thân, lúc đó tôi được 10 tuổi, xác của bộ đội chết ngổn ngang trong xóm của tôi, ai cũng buồn khi nhìn những cái xác vô danh đó. Tuy rằng trước đó họ có tàn ác cách mấy, nhưng khi đã nằm xuống là hết, đều là da vàng máu đỏ cả, người thân của họ ở Miền Bắc đang ngóng chờ. Những xác vô danh đó đã được chôn cất đàng hoàng. Những ngày lễ, tết đến, tôi đều thấy có ai đó thắp hương cho họ. Phát, Sài gòn, Việt nam Ta Hoang, Sài gòn, Việt nam To Van, Boston, USA Khi người ta trả lại cho tôi cái mà họ đã đánh cắp và bỏ bê nó một cách thảm hại thì tôi có thể tha thứ họ, nhưng hoan hô cám ơn họ thì KHÔNG. Vì họ trả lại cho tôi cái mà đáng lý thuộc về tôi chứ có ban ơn gì đâu. Tôi hoan hô cám ơn - không phải ngài TT hay ĐCS của ngài - mà là sự chịu đựng bền bỉ của những người có thân nhân yên nghỉ tại nghĩa trang QĐ suốt 32 năm bị đánh cắp cái quyền thờ cúng chăm sóc mồ mà người nhà, đó là tình cảm thiêng liêng trong lòng mọi người không cần ngài TT nào ban phát như một ơn huệ . Tôi cũng chẳng vội vàng tha thứ cho ĐCS cho tới khi nào họ giải thích cái trò bất nhân đối với những người đã nằm xuống tại nghĩa trang này. Huấn Văn Kiều Hồi về thăm mẹ tôi ở Thái Bình kể từ ngày hai anh em tôi theo bà con trốn vào Nam, khi cha mẹ tôi bị làng xã đem ra đấu tố tội "địa chủ". Lúc gặp lại mẹ tôi tuổi đã gần 70, mắt đã loà, lưng đã còng, bà gặp lại hai đứa con xa cách mẹ từ tuổi lên năm, lên mười thì mừng rơi nước mắt. Quà cáp con cháu đem về bà chia sẻ cho nhiều người nghèo trong xóm, tôi hỏi họ là ai, mẹ tôi bảo "Toàn những tay ngày trước lôi thày, mẹ con ra tố khổ cả đấy, thày chết ngay thời ấy cũng vì họ. Đám ấy xưng vương xưng tướng một thời, sau này còn nghèo khổ hơn mình, con cháu họ chả ra làm sao, bây giờ biết hối hận thì mình chấp nhất làm gì. Việt Minh bắt đấu tố thì họ đấu tố thôi, dân Thái Bình chết oan nhiều lắm chứ riêng gì thày các con". Cho nên nếu bây giờ nhà nước không hẹp hòi với những nắm xương tàn của lính chế độ tư bản cũ tôi nghĩ là việc công tâm ông Tổng Bí Thư, ông Thủ Tướng nên làm cho sớm. Các bạn trẻ lớn lên sau này, việc gì chỉ thấy chắp vá, nghe đồn đãi thì không nên lạm dụng để gây thêm thù oán, mất hoà khí đồng bào. Born to be Free Cũng nên nhớ rằng người Việt hải ngoại như tôi đây đang sống trong thế giới tự do, dân chủ, cho nên chúng tôi cũng đâu cần hoà hợp, hoà giải với cộng sản làm gì. Chúng tôi chỉ muốn cái đảng cộng sản đó không còn tồn tại trên đất Việt nam thôi. Được như vậy thì không mời nhưng chúng tôi vẫn hoà hợp, hoà giải. Bằng không thì đảng cộng sản nên hòa hợp, hoà giải những vấn đề của người dân trong nước đi. Nguyễn Trung, Hà Nội Tôi cũng cảm ơn BBC Việt ngữ vì đã cho tôi biết thông tin này, và qua những gì mọi người đã nói, tôi thấy rằng quá khứ đau thương về 1 thời kỳ huynh đệ tương tàn, vì người ngoài xúi dục mà chém giết lẫn nhau đã khép lại rồi, sao mọi người không nhìn lại thời kỳ trước đó khi cả nước đồng lòng chống lại Thực dân Pháp xâm lược, khởi nghĩa nổ ra cả 3 miền, không phân biệt bắc trung nam... Có thể tôi không thông thạo lịch sử lắm nhưng tôi biết 1 điều, đó là chúng ta là đồng bào, mà chỉ có người Việt với sự tích Âu cơ trăm trứng mới gọi nhau là đ! ồng bào, mới chung 1 dòng máu Việt thôi. Đã là đồng bào, là anh em thì dù có máu có rơi, thịt có rơi thì vẫn mãi là anh em mà thôi. Tôi cũng hoan nghênh quyết định của TT Dũng, nhưng tôi cũng xin chờ xem các quyết định sau này của ông như thế nào, trong thâm tâm, tôi muốn các tử sĩ VNCH được đối xử công bằng như mọi con dân Việt Nam khác. Có thể họ không được vinh danh vì họ không mang lại lợi ích cho chế độ bây giờ, hay hiểu nôm na là làm gì có công mà được ghi công nhưng ít nhất, họ phải được đối xử tử tế, nghĩa trang phải được trùng tu như bao nghĩa trang khác, như bao người dân Việt Nam khác, vì họ đã từng chảy dòng máu Việt anh hùng, cao quý, bất khuất trong người. Hãy tôn trọng họ, những người con đất Việt. Và còn 1 lời nữa, tôi xin gửi đến những người vẫn còn căm hận chế độ cộng sản Việ! t Nam, các bạn đừng thù ghét họ nữa, vì ít nhất, ở Việt Nam, tôi cảm thấy được an toàn, không lo ngại khủng bố, không có cảnh học sinh dùng súng bắn chết bạn bè như ở nước Mỹ tự do, dân chủ, tôi nói lời này không hề có ý mỉa mai, đả kích nước Mỹ đâu mà chỉ là mang tính ví dụ thôi. Nguyễn Tuân, Hà Đông VNCH ngày xưa thì sao, tự dưng USA vác tàu chiến, xe tăng, vũ khí vào bắn người Việt, bổng dưng nhân dân miền Nam nổi dậy??? Thôi cái này tôi không nhắc lại nữa. Đánh Pháp, đuổi Mĩ, họ, các liệt sĩ ngã xuống họ có quyền được nhân dân dân kính trọng chứ. Việc ông TT Dũng ban hành sắc lệnh trên no cũng là trên tinh thần hòa hợp quá đi chứ. Còn các binh lính VNCH họ cũng là con người có thể họ tình nguyện, vì tiền hay vì ép buộc đi nữa, nhưng theo tôi hay cứ để là nghĩa trang dân sự đi. Công thì phải là công, còn cái gì là dĩ vãng thì cứ để cho họ yên nghỉ. Thử hỏi với chế độ máy chém và đầu độc chết hàng nghìn tù nhân, linh Mý thảm sát dân thuờng họ chiến thắng thì sẽ còn bao nhiêu nguời Việt chết nữa. So với thời chiến tranh suy nghĩ của mọi nguời cũng thoáng hơn rồi đừng mang hận thù vào người cho thêm già. Những nguời con cùng máu quên hận thù. Chiến sĩ vô danh, Virginia, USA Tôi chỉ nhận được lá cờ vàng ba sọc đỏ sau đó và tới giờ vẫn còn giữ. Mặc dù tôi chưa có cơ hội về VN, nhưng nếu VN cho tôi vào thăm và chăm sóc mộ cha và anh tôi, tôi sẽ về để làm những gì tôi có thể cho Nghĩa Trang QD mà ngày xưa tôi ngây thơ đến mức độ là không giọt nước mắt, không khóc khi nhận xác anh tôi, vẫn hồn nhiên trong khi người chung quanh khóc lăn lộn dưới đất kể cả người yêu của anh tôi. Hy vọng cánh cửa Nghĩa Trang Biên Hòa được mở để tôi và chắc cũng có người như tôi lại một lần nữa nhìn và nhớ lại người thân đã nằm lại tại đó. Chưa chắc tôi đã kiếm ra mộ cha và anh tôi bởi tôi không nhớ và mường tượng ở vào khoảng nào trong khu đó. Nếu ai có cơ hội được đi vào thăm mà thấy nâm mộ : T/Tá Nguyen H Canh và T/U Nguyen V Hung xin thắp dùm nén hương, thành thật cảm tạ. Mai, FL Civil LDC, Hà Nội Lanh, Paris Đồng ý rằng chỉ trùng tu nghĩa trang Biên Hòa mà thôi chưa bù đắp nổi các mất mát của các chiến binh cộng hòa, nhưng không nên đòi hỏi những cái không thể ít ra là trong lúc này, và càng không nên cho đòi hỏi này như là một điều kiện để hoà giải dân tộc. Chính quyền Việt Nam đã đi một bước như vậy là thiện chí lắm rồi. Điều quan trọng và công bằng là mình phải đáp trả lại thiện chí đó như thế nào đã trước khi đòi hỏi những điều khác. Dee Dee Nguyễn, Seattle Tôi lập gia đình năm 1974 với một sĩ quan "ngụy". Sau 30 tháng Tư năm 1975 chồng tôi bị đi tù cải tạo và chết vì bệnh tại một trại tập trung ở tỉnh Hoàng Liên Sơn năm 1978, theo như bạn tù của anh kể lại, và chồng tôi được chôn ở đâu đó mà gia đình tôi không được cho biết khi chúng tôi đến tận những nơi đó hỏi thăm. May mắn cuối cùng của đời tôi và một cháu gái duy nhất là được chính phủ Hoa Kỳ nhận cho định cư diện H.O vì chồng chết trong lúc bị CSVN giam cầm. Tôi chưa bao giờ trở lại và sẽ không bao giờ trở lại nếu những người giết cha tôi, chồng tôi vẫn còn tôn vinh cái gọi là CNXH. Một người bà con được tôi nhờ vả lâu lâu tới nghĩa trang Biên Hoà thắp cho ba tôi một nén nhang. người bà con này nói rằng tấm hình trên mộ bia của ba tôi cũng bị "ai đó" đục cả 2 con mắt. Có lẽ "ai đó" căm thù cả người chết trong nghĩa trang này, nhất là ba tôi lại là một sĩ quan cấp Tá trong QLVNCH. Vì thế cho nên dù là một người phụ nữ yếu đuối và nặng tình cảm, tôi cũng không bao giờ "tin những lời người CS nói mà chỉ chờ xem những gì người CS làm". Cụm từ "dân sự hoá nghĩa trang BH" theo sự hiểu biết non kém của tôi tức là quân đội CS giao nghĩa trang này cho Uỷ Ban Nhân Dân tỉnh Đồng Nai muốn làm gì đó thì làm. Họ sẽ trùng tu nghĩa trang này cho đẹp đẽ ư? Lấy lòng người gốc Việt ở hải ngoại ư? Thế thì chính phủ CSVN sẽ ăn nói thế nào với gia đình hàng triệu tử sĩ, thương phế binh thuộc Quân Đội Nhân Dân? Hay là "dân sự hoá nghĩa trang của QLVNCH" cũng có nghĩa như một vị trên diễn đàn này đã dùng một cụm từ rất tuyệt vời là "cải tạo mồ mả lính ngụy". Cũng giống như chính sách "cải tạo ngụy quân ngụy quyền" ngày xưa nghĩa là gom hết mồ mả lính nguỵ vào nơi hẻo lánh nào đó như đối với "Nguỵ quân, ngụy quyền sau 30 tháng Tư năm 1975. Chắc có nhiều vị trên diễn đàn này hoặc đang trong hệ thống Đảng và nhà nước VN sẽ nghĩ rằng tôi là loại người không thể hoà hợp và hoà giải được. Quí vị nghĩ thế chưa đúng đâu! Tôi sẵn sáng hoà giải với chế độ nếu những nhà lãnh đạo Đảng và nhà nước CS phải ngay thẳng và thành thực và lương thiện không phải kiểu nói "lửng lơ con cá vàng" như ngài Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. CBB, Sài Gòn Thôi các vị cầm quyền xem lại đi thương binh, cô nhi quả phụ tử sĩ, quân dân cán chính VNCH mất tích trong cuộc chiến đã không ai lo rồi, phải chăng không đụng gì đến họ là hòa hợp hòa giải chăng? Vậy thì tôi xin các vị hãy để yên nó như chưa bao giờ vị biết đến và quản lý nó (thật buồn cười khi biết rằng khu nghĩa trang này lại bị QĐND quản lý, giam giữ tù binh tử sĩ à!). Phan, Irvine USA Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo dưới chế độ VNCH, tôi không hưởng bổng lộc gì cả của XHCN cũng như VNCH. Vì không thích chế độ CS lỗi thời, tôi bỏ nước ra đi năm 1979. Được sống những năm thanh bình dưới chế độ tự do, dân chủ, tôi mới biết thương thân phận của người Việt bất hạnh. Chiến tranh đã kết thúc hơn 30 năm rồi mà lằn ranh Quốc-Cộng vẫn còn tồn tại trong mỗi người Việt chúng ta. Đúng như cựu TT Võ văn Kiệt đã nói "khi nhắc lại, có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn". Tôi hy vọng tân TT Nguyễn Tấn Dũng là người tiến bộ, hãy đem tình thương yêu dân tộc để xóa bỏ hận thù. Cùng nhau xây dựng lại quê hương Việt Nam thân yêu, tốt đẹp hơn. Minh, Tokyo Hiếu, tp Hồ Chí Minh Trung Trực, Đà Nẵng Nguyên Thi, Montreal Tôi là một người lính bên nầy chiến tuyến, có biết bao bạn bè, người thân còn đang nằm trong cái nghĩa trang nầy, tôi không như bao ngườI khác, cứ lợi dụng việc nhà nước VN sau 75, đã phong tỏa khu vực nầy như một khu quân sự, để kích động thù hận, chống phá VN, mà trái lại, tôi còn phải cám ơn việc làm nầy, coi như một việc làm đúng đắn, và đúng lúc. Nông Văn Phi, Bắc Cạn Mai Ninh, Sài Gòn Chưa nói chuyện ông này vừa ký lệnh cấm báo chí tư nhân. Xin các bạn cứ hoan nghênh, cứ vui mừng đi, cứ ca ngợi, nhưng trong lúc vui mừng vẫn nên "run" một chút mà chờ xem. Một phép thử quan trọng là xin phép trùng tu, tôn tạo lại nghĩa trang và theo dõi câu trả lời của thủ tướng. Chỉ cần ông "đống ý tắp lự" hay "hơi có vẻ chần chừ" là ngã ngũ ngay thôi. Trần Việt, Sydney Nói chung cả 2 bên điều có cái chính nghĩa của họ. Và nay lịch sử đã sang trang, tuy nhiên những người nằm xuống từ bên này hay bên kia, họ là những người đã nằm xuống cho lý tưởng của họ và của Dân Tộc, họ cần được Tôn Trọng và Tôn Vinh như nhau Nếu như TT Nguyễn Tấn Dũng muốn làm công việc hòa giải cho cả hai bên. Tôi nghĩ chính phủ Việt Nam chỉ cần xây một bức Tượng Đài ghi danh tất những người đã nằm xuống vì cuộc chiến Việt Nam cho cả hai bên Tôi thiết nghĩ, không 1 người Việt Nam nào chống lại hay không ủng hộ Tượng Đài Của người Việt Nam đã Hy Sinh vì cuộc chiến đó, và nơi đó cũng sẽ là nơi thế giới muốn đến xem, thế hệ sau này cũng sẽ ghi nhố và ý thức được cái giá đau thương và mất mát của ngưởi Việt Nam trong thời nội chiến Nguoi Viet, Saigon Không nêu tên Nếu "quan sát vườn" tôi không lầm thì sau 1975 tới 1983, quan hệ giữa hải ngoại và chính quyền trong nước là cực xấu, trong nước xem hải ngoại là thù địch ở mức độ cao nhất, thời ấy ông Kiệt đang làm thủ tướng. Tới 1983, khi tiền từ hải ngoại gửi về là 300 triệu đôla một năm, đối với cái tình hình kinh tế thảm hại trong nước thời bấy giờ thì đấy là một khoản lớn, thế là trong nước đổi giọng, lúc đấy mới bắt đầu xuất hiện những cụm từ như "đồng bào xa Tổ quốc". Về sau này, số tiền gửi về nước mỗi năm mỗi nhiều, trong đó dân tỵ nạn khi xưa vẫn là chủ đạo, lên tới 4 tỷ đôla/năm, gần bằng 10% GDP của VN chứ, không ít chút nào. Không có tiền gửi về, chắc công cuộc hoà giải còn khó khăn gấp bội lần. Nếu chính sách trong nước bớt độc đoán, chất cộng sản ít đi thì chắc đóng góp từ hải ngoại sẽ nhiều hơn, tôi tin không chỉ là tiền tươi gửi về cho người thân gia đình hay làm từ thiện ở VN hằng năm đâu. Phan Dự, Renton, USA TN Nghĩa trang liệt sĩ (tổ quốc ghi công) có ở khắp mọi nơi, ngày đêm nhang đèn hương khói, thậm chí trong phạm vi thành phố như ở mấy tỉnh miền Trung trong khi nghĩa trang tử sĩ (tổ quốc ghi ơn) chỉ còn một, cô quạnh, tiêu điều ở Biên Hòa. Hòa hợp không chưa đủ (có nghĩa là hợp lại dưới sự lãnh đạo của Đảng) mà phải cần luôn cả hòa giải nữa. Nếu ông TT Dũng chưa có ý nghĩ đó trong đầu thì hãy khoan nói tới việc làm là dân sự hóa (cho dù nó có vẻ khó hiểu) nghĩa trang Biên Hòa. Nay ông chỉ mới nói tới "dân sự hóa" mà nhiều người đã hy vọng rằng ông sẽ công khai chấp nhận nghĩa trang Quân đội VNCH như một thực hữu. Cần phải chờ xem bằng hành động, bằng việc làm bởi khi người CS nói thì... Phan Huy, San Jose, USA Patrick Phan, USA Không nêu tên Đoàn văn Kết Trần Tâm Son, Hà Nội Saigon by night Họ đã chết anh dũng vì những điều họ được giáo dục về lòng yêu nước, vì Tổ Quốc của họ (mà giờ đây không còn nữa). Vinh danh họ là vinh danh những con người chứ không phải một chế độ. Khép lại quá khứ, xây dựng một xã hội công bằng, đó là mục tiêu của người Việt nam hiện nay. Vậy có công bằng không khi nói về nạn nhân chất độc màu da cam, người ta chỉ nói đến các chiến sĩ cộng sản. Khi đốt nén nhang cho những người vì sự nghiệp thống nhất đất nước, người ta chỉ nhớ đến những người theo chí hướng cách mạng, dù là người đó nhiều khi chỉ cho đồng chí Võ Văn Kiệt một nắm cơm ( lúc đồng chí ở trong rừng). Trong khi những người ở bên kia chiến tuyến thì lạnh lẽo, người thân cũng không dám đốt nén nhang. Công bằng gì đâu? Nguyễn Thái, Paris Hơn 30 năm rồi người việt còn hận thù nhau, không người nào chịu lỗi cả. Muốn mọi người đồng lòng xây dựng đất nước, người lãnh đạo phải làm gương để hòa giải mối hận thù trong lòng người Việt. Nếu không thì không bao giờ có sức mạnh đoàn kết để xây dựng một nước VN hùng mạnh. Người chiến sĩ bên này hay bên kia khi họ chiến đấu họ chỉ nghĩ một điều là bảo vệ quê hương mà thôi. Trung, Toronto Là một người trẻ mà sau khi được sanh ra thì cái quá khứ đau thương và mất mát ấy của cả Dân tộc đã trở thành lịch sử nên đôi lúc tôi thấy phân vân trong việc lựa chọn cho mình cái nhìn và quan điểm chính xác cho cuộc chiến. Mà thật ra điều đầu tiên khi đọc những thống kê khá đầy đủ về mọi mặt mới hiểu và buồn thương trước sức chịu đựng phi thường của cả Dân tộc, ở cả hai miền Đất nước trước nghịch cảnh của tàn phá, chết chóc và ly tan chia lìa. Đối với thế giới thì những trang sử cuối cùng của cuộc chiến đã được khép lại từ lâu rồi, thì cớ gì chúng ta là Đồng bào với nhau, mà không hòa giải được.Để còn phải tập trung sức lực và tri thức cùng nhau đóng góp và xây dựng cho ngôi nhà VN trở thành giàu mạnh, công bằng, Dân chủ và Tự Do nữa chứ. Hữu, Nam Định JimmyTran, Raleigh, USA Tôi có nhiều lý do để nói lên như vậy. Tại sao bia tưởng niệm những người vượt biên bị chết tại mấy nghĩa trang ở Indonesia và Malaysia lại bị triệt hạ vì do áp lực từ phía Việt Nam. Hãy để ý là quyết định của Thủ tướng Chính phủ: "Đồng ý chuyển mục đích sử dụng 58 hecta đất khu nghĩa địa sang sử dụng vào mục đích dân sự". Những chữ: "Mục đích dân sự" làm tôi có phần thắc mắc. Phan Nam Sở dĩ chia rẽ tư tưởng sau nội chiến 1955-1975 ở VN tác hại quá lâu dài, không thể so sánh với thời kỳ Trịnh, Nguyễn phân tranh, hoặc nội chiến ở Mỹ, là vì xung đột ý thức hệ, một bên muốn bảo thủ truyền thống cũ, một bên muốn quản lý đời sống theo quy luật mới, cho nên phe "quy luật mới" thắng thế thì đương nhiên phải có sự xáo trộn, phải chờ đợi một thời gian dài mới có thể "lá rụng về cội" được. Mong hồn thiêng của những anh hùng liệt sĩ Việt Nam phò trợ cho tương lai con cháu VN tươi đẹp, hạnh phúc. Bùi văn Hải Long, USA Ngày nay người Mỹ nghĩ đến cuộc nội chiến của họ với các anh hùng miền Bắc, miền Nam không phân biệt. Nội chiến nước Mỹ để lại nhiều tác phẩm văn học, nói lên nỗi đau của con người vào thời đó, Cuốn theo chiều gió là một trong những tác phẩm bất hủ đó. Lịch sử sang trang, tôi đề nghị tử sĩ hai miền được tôn trọng như nhau. Tôi ước gì có ai dựng thành phim tác phẩm của tác giả người Việt Nguyễn Xuân Phong, Hope and Vanquished Reality thành phim về cuộc chiến tranh tương tàn, những người thắng, những nguời thua, và giá trị nhân bản của cả hai bên. Sự khổ đau của dân tộc VN, không thua những gì trong Gone with the Wind, biết đâu, sẽ là ứng cử viên cho Oscar... Le, HCM Nay Cui Có lẽ đây là lúc chúng ta, những người trên diễn đàn này, bước ra đường xin lỗi tất cả gia đình có người mất mát trong cuộc chiến vừa qua mà không phân biệt Cộng Hòa hay Cộng Sản. Có như vậy nỗi oan khiên kia mới vơi đi. Truong Hanh, Sài Gòn Huynh Đệ, USA Thưa quý vị, nếu quý vị là người chiến thắng trong cuộc chiến khốc liệt và đẫm máu trong suốt 30 năm thì quý vị sẽ làm gì với đối phương? Công bằng mà nói chắc chúng ta cũng làm như vậy thôi. Cá nhân tôi xin hoan hô và ủng hộ quyết định của ngài thủ tướng vì đó là quyết định tốt, có lợi cho dân tộc. Là người VN chúng ta nên quên hết quá khứ đau buồn và dị biệt để cùng nhau xây dựng một nước VN văn minh và hùng cường. Tôi cũng xin cảm ơn cựu phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ đã có yêu cầu chánh đáng và hòa giải với chính phủ hiện tại. Solitary Trần, HCMC Chính chế độ SG của Ngô Đình Diệm đã thúc đẩy tôi tham gia kháng chiến chống Mỹ và trở thành một người cộng sản. Đã hơn 30 năm rồi, tất cả đã là quá khứ! Bây giờ những người như tôi chỉ muốn mọi người VN yêu thương nhau, đùm bọc nhau mà sống, mà xây dựng đất nước VN giàu mạnh, để người VN không còn phải hổ thẹn là con dân của một nước nghèo nàn, lạc hậu. Vì vậy, tôi hoan nghinh quyết định của chính phủ về việc dân sự hóa nghĩa trang Biên Hòa. Chỉ tiếc rằng việc này xảy ra hơi muộn. Giấu tên Tuệ Mai, Vũng Tàu Người Việt Hải ngoại Ẩn danh Đi đến một đoạn nữa thì thấy khu nghĩa trang của lính Hồng Quân, trên tượng đài còn có cờ búa liềm hẳn hoi. Tôi không biết người Hung có câu nào như ta, "nghĩa tử là nghĩa tận không". Vừa rồi tôi đọc báo, thấy chính phủ họ còn ra một sắc lệnh về nghĩa trang cho lính các quốc gia đã bị giết trong chiến tranh thế giới lần I và II, đại ý là không phân biệt về chính trị mà tôn trọng tất cả, vì họ đều là những người lính. Tùng, Cần Thơ Young Ba tôi là thương binh hạng 4/4, lúc tôi vào học ĐH được giảm học phí một nửa. Trong lớp cũng có nhiều người là con của những người lính VNCH khi xưa, nhà họ rất nghèo, lại mang tiếng ngụy. Có lần uống cà phê, tôi nhìn thấy một chú, cụt cả hai chân, tôi hỏi chú thương binh hạng 1 hả, chú cười bảo chú là "lính ngụy", làm sao được là thương binh hạng mấy hả cháu. Quả thật tôi rất buồn. Cuộc chiến 55-75, dù có lý luận gì đi nữa thì hai miền cũng đã huynh đệ tương tàn, giết nhau bằng súng AK47 của LX và M16 của Mỹ mà thôi. Tôi thấy mấy kẻ không ra chiến trường lại hay nói lý luận lý tưởng và kỳ thị này kia, chứ những người lính trực tiếp trải qua cuộc chiến như ba tôi lại khác. Ngay như tướng Nguyễn Chuông, một người cả cuộc đời chỉ có đánh trận, thế mà vẫn gọi người VNCH là "những người anh em". Nhân đây tôi xin nói lời ủng hộ thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đối với quyết định của ông. Ông nên có những quyết định táo bạo hơn nữa, có lợi cho dân tộc. Những người trẻ tuổi như tôi rất tin vào ông. Đỗ Minh Nam, Việt Nam Rất nhiều nước bị chia cắt như vậy và phần thắng có thể thuộc phe này hay phe kia. Ở VN thì phần thắng thuộc phe theo ý thức hệ CS và kết quả là như ngày nay. Chiến sĩ hai bên đều hết lòng chiến đấu vì "lý tưởng" của mình, đều anh dũng, quả cảm, đều căm thù cao độ đối với bên kia. Kết quả là nhiều triệu thanh niên chết, nhiều triệu mất tích, nhiều triệu gia đình thương đau, 30 năm không thể hoà giải và hoà hợp. Xin các bạn nói thêm: Hoà giải và hoà hợp thì cái nào phải làm trước, bên nào phải làm trước? Lê Hữu Anh, Quảng Nam Trần Nguyễn Hiển Thiện, Cần Thơ | CÁC BÀI LIÊN QUAN Nên làm gì với NTQĐ Biên Hòa?15 Tháng 1, 2007 | Trang Ảnh Chút tâm linh gửi người đang sống25 Tháng 7, 2006 | Diễn đàn BBC Người nước ngoài nói nghĩa tử là nghĩa tận28 Tháng 2, 2005 | Á Châu | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||