Cách bóng đá giúp các bé gái chống lại nạn tảo hôn

- Tác giả, Divya Arya
- Vai trò, BBC World Service
- Thời gian đọc: 7 phút
Một buổi tối hè nóng nực khi Nisha Vaishnav, 14 tuổi, và chị gái Munna 18 tuổi đang tập bóng đá thì thấy năm người lớn lạ mặt đang chụp ảnh họ.
Nisha nhanh chóng phát hiện lý do họ đến đó – nhóm người này cùng một gia đình và bao gồm một cặp vợ chồng đang tìm vợ cho con trai.
Mẹ của Nisha, người cũng có mặt, rất muốn thúc đẩy việc kết hôn này.
Họ cùng trở về nhà của gia đình Vaishnav ở làng Padampura, thuộc bang Rajasthan, tây bắc Ấn Độ.
"Mẹ tôi bảo tôi cúi xuống chạm chân họ để tỏ lòng kính trọng," Nisha kể lại.
"Tôi đã từ chối."
'Phụ nữ trong làng sẽ chỉ trỏ vào chúng tôi'
Mặc dù việc kết hôn giữa bé gái dưới 18 tuổi và nam thanh niên dưới 21 tuổi là bất hợp pháp ở Ấn Độ, nhưng trên thực tế, nạn tảo hôn vẫn còn phổ biến.
Khoảng 25% phụ nữ ở Ấn Độ đã kết hôn trước tuổi hợp pháp, theo tổ chức từ thiện trẻ em UNICEF.
Ở bang Rajasthan, tỉ lệ tảo hôn cao hơn mức trung bình toàn quốc và các bé gái hiếm khi cảm thấy có thể từ chối lời cầu hôn hoặc chống lại mong muốn của cha mẹ.
Nisha được Munna giới thiệu tới bóng đá vào năm 2022. Munna đã phát hiện ra môn thể thao này một năm trước đó thông qua Football for Freedom – một phần của tổ chức phi lợi nhuận toàn tiểu bang nhằm giúp các bé gái cải thiện cuộc sống thông qua thể thao.
Munna đã tiên phong cho dự án này ở làng mình, dẫn đầu các cuộc đấu tranh để được phép đi đến các giải đấu và mặc quần đùi trên sân thay vì áo dài và quần dài ống rộng – một bước tiến lớn ở một ngôi làng nơi phụ nữ đã kết hôn phải che mặt khi có mặt đàn ông ở nơi công cộng.
"Trong hai đến ba ngày đầu tiên, phụ nữ trong làng sẽ chỉ vào chúng tôi và nói, 'nhìn những con bé đang để lộ chân kìa'," Munna nói.
"Chúng tôi phớt lờ họ, quyết định không quan tâm và tiếp tục mặc quần đùi."

Nisha nhanh chóng thuần thục môn thể thao này, vươn lên thi đấu cho đội tuyển bóng đá bang Rajasthan tại Giải vô địch bóng đá quốc gia năm 2024.
Em cũng cắt tóc ngắn – một hành động thách thức trong một ngôi làng nơi các cô gái được kỳ vọng phải để tóc dài.
Khi nhận được lời cầu hôn từ gia đình đang theo dõi em tập luyện bóng đá, Nisha đã từ chối.
Em nói rõ rằng mình còn quá trẻ để kết hôn và muốn tiếp tục theo đuổi ước mơ bóng đá của mình.
Sau khoảng một tháng, gia đình kia đã rút lại lời cầu hôn.
Nisha và Munna cũng từ chối lời cầu hôn chung từ một gia đình khác vào năm 2025, liên quan đến cả hai người và em trai của họ.
Khi cha của họ hỏi Nisha liệu em có người yêu ở sân tập bóng đá không, em nói rằng em đã trả lời: "Không có người yêu nào cả. Con sẽ chơi bóng đá - đó là tình yêu của con."
Tìm việc làm thông qua bóng đá
Nhiều nghiên cứu chỉ ra các cô gái kết hôn khi còn nhỏ có nguy cơ bị ép buộc tình dục, mang thai sớm, suy dinh dưỡng và sức khỏe kém hơn.
Họ cũng có nhiều khả năng bỏ học sớm, làm giảm cơ hội cải thiện hoàn cảnh sống.
Padma Joshi, đến từ tổ chức Football for Freedom, thuộc tổ chức phi lợi nhuận về quyền phụ nữ Mahila Jan Adhikar Samiti, muốn giáo dục các gia đình về những rủi ro này.
Bà cho hay Football for Freedom đã đào tạo khoảng 800 bé gái trên 13 làng ở Rajasthan kể từ khi thành lập vào năm 2016.
"Khi chúng tôi bắt đầu nói chuyện với phụ huynh, chúng tôi chưa bao giờ nói rằng chúng tôi giới thiệu bóng đá để ngăn chặn nạn tảo hôn," bà Joshi nói.
Bà giải thích với các bậc phụ huynh rằng việc giỏi bóng đá sau cùng có thể giúp con gái họ tìm được việc làm, vì các bang của Ấn Độ dành một số vị trí trong khu vực công cho các vận động viên nam và nữ.

Nghèo đói, cũng như truyền thống, là một trong những lý do khiến các gia đình ở Ấn Độ tiếp tục gả con gái, những người thường bị coi là gánh nặng tài chính.
Nisha và Munna có một người chị gái đã kết hôn vào năm 2020 ở tuổi 16, và mẹ của hai em, Laali, cũng từng lấy chồng khi còn trẻ con.
Bảo vệ quyết định của mình, bà Laali nói rằng dân làng sợ rằng nếu con cái họ không kết hôn sớm, chúng sẽ "bị ảnh hưởng xấu và bỏ nhà đi theo các chàng trai".
Khi được hỏi liệu bà có biết rằng việc gả con gái lớn của mình ở tuổi 16 là bất hợp pháp hay không, bà gật đầu, giải thích rằng không ai bị bắt: "Chúng tôi làm điều đó một cách lặng lẽ, chúng tôi không in thiệp cưới, không trang trí nhà cửa hay dựng lều."
Nhưng luật pháp rất rõ ràng – tạo điều kiện cho tảo hôn là một tội ác.
Người lớn thực hiện các nghi lễ, cùng với cha mẹ hoặc người giám hộ cho phép tảo hôn hoặc không ngăn chặn, có thể bị phạt tù đến hai năm và phạt tiền 100.000 rupee (28,5 triệu đồng).
Nếu một cuộc tảo hôn không bị tố giác, thì sau này khi cả hai đã đủ tuổi kết hôn theo luật định, họ vẫn có thể đăng ký kết hôn bình thường mà không ai bị xử phạt cả.
Số vụ tảo hôn được báo cáo trên khắp Ấn Độ đang tăng dần nhờ vào việc người dân đã hiểu biết hơn và các biện pháp thực thi pháp luật cũng được thắt chặt hơn.
Có 1.050 trường hợp được báo cáo vào năm 2021 so với 395 trường hợp vào năm 2017, theo Bộ Phát triển Phụ nữ và Trẻ em.
Tuy nhiên, con số này chỉ chiếm một tỉ lệ nhỏ trong số khoảng 1,5 triệu trẻ em gái dưới 18 tuổi kết hôn mỗi năm ở Ấn Độ, theo UNICEF.

Nisha, hiện 15 tuổi và vẫn đang đi học, hy vọng một ngày nào đó sẽ được chơi bóng đá cho đội tuyển quốc gia Ấn Độ.
Nếu không thành công, việc có được một công việc trong chính phủ sẽ giúp em tự lập về tài chính và có được sự tự do.
Để đủ điều kiện cho một trong những công việc dành riêng cho vận động viên, em cần tiếp tục chơi ở cấp độ tiểu bang hoặc cao hơn cho đến khi tốt nghiệp đại học.
Trong khi Munna, hiện 19 tuổi, đã thoát khỏi nạn tảo hôn, khả năng bị gia đình nhà chồng của chị gái mình sắp đặt hôn nhân vẫn còn đó.
Cô đang phản đối lời đề nghị này.
Munna chưa đạt được thành công như Nisha trong bóng đá, nhưng cô giúp huấn luyện các cô gái tại Football for Freedom và đang theo học đại học.
Cô hy vọng sẽ trở thành giáo viên thể thao tại một trường học.
Trong thời gian này, cô khuyên nhủ các cô gái mà mình huấn luyện về việc chống lại nạn tảo hôn.
"Dù tôi có thể ngăn cản đám cưới của họ hay không, tôi vẫn muốn giúp họ trở thành một người có ích trong cuộc sống, hiện thực hóa những ước mơ của mình."















