Tư liệu về January 2010

Bàn về cơ hội

Phân loại:

Hồng NgaHồng Nga|2010-01-31, 7:46

Bình luận (69)

brickplant_big.jpg

Việt Nam đang phát triển từng ngày với thu nhập hôm nay cao hơn hôm trước. Nhưng điều đó chưa hẳn có nghĩa là người dân được hưởng cơ hội kinh tế ngang nhau.

Chúng ta ai cũng thích sự đổi đời. Từ xấu xí, tẻ nhạt trở thành xinh đẹp, hấp dẫn; từ nghèo khó, bần cùng thành giàu có, phong lưu - những câu chuyện như thể cổ tích luôn làm chúng ta mê mẩn.

Thế nên mới có hiện tượng Susan Boyle. Người xem chương trình Britain's Got Talent được tận mắt chứng kiến sự đổi đời như sâu hóa bướm của một cô gái già (Susan Boyle năm nay 49 tuổi) xứ Scotland.

Nhưng muốn đổi đời, thì phải có cơ hội. Susan Boyle phải cảm ơn Britain's Got Talent đã cho cô (bà?) một cơ hội trong đời.

Tôi là người tôn sùng sự công bằng trong cuộc sống.

Công bằng, theo định nghĩa của Ngân hàng Thế giới trong một phúc trình năm 2005, chính là "công bằng trong các cơ hội".

Phúc trình 'Công bằng và Phát triển' của World Bank nhấn mạnh: "Cơ hội đồng đều tức là sự thành đạt của một người phải do các nỗ lực, chọn lựa và tài năng của người ấy, chứ không do những hoàn cảnh có sẵn trước đó như chủng tộc, giới tính, nhóm xã hội, gốc gác gia đình và sinh quán của họ".

Chỉ có bình đẳng về cơ hội mới khép lại khoảng cách giàu nghèo, phân bổ tài sản xã hội một cách hợp lý cho người nghèo được hưởng lợi ích từ quá trình phát triển kinh tế.

Vậy cho nên, các bình luận mới đây của giới phân tích nước ngoài đã làm tôi lo ngại.

Con ông cháu cha

Một số cây viết khi nói về kinh tế Việt Nam đã nhắc nhiều tới cụm từ 'crony socialism', hay 'crony communism' .

Các cụm từ này dịch sang tiếng Việt có thể là chủ nghĩa xã hội/cộng sản thân hữu, nhưng tôi muốn dùng một định nghĩa đơn giản và bình dân hơn, là 'con ông cháu cha' (COCC).

Tác giả Bill Hayton, đồng nghiệp của chúng tôi nhận định rằng các manh nha tích lũy tư bản tại Việt Nam đang nằm trong tay số ít người và nền kinh tế đang biến thái "theo xu hướng thỏa mãn nhu cầu của số ít chứ không phải nguyện vọng của số đông".

Anh viết trong bài đăng trên tạp chí Foreign Policy của Mỹ: "Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản đang biến chủ nghĩa tư bản ở Việt Nam thành doanh nghiệp gia đình."

Một nhà bình luận khác, Greg Rushford, người từng theo dõi kinh tế Việt Nam hàng chục năm, thì còn cho rằng việc bỏ tù bốn nhân vật đối kháng hồi tuần trước tại TP Hồ Chí Minh cũng là một nỗ lực triệt tiêu rào cản trong cuộc làm ăn.

Triệu tiêu cơ hội cũng là triệt tiêu sự công bằng. Sự công bằng mà các nhà cách mạng, dù ở Việt Nam hay nước ngoài, luôn cổ súy.

Ông Võ Văn Kiệt có người con trai đi bộ đội chết trận, tướng Nguyễn Chí Thanh gửi con vào thiếu sinh quân... việc chia sẻ gánh nặng chiến tranh một cách đồng đều từng được các lãnh đạo Việt Nam coi như lẽ bình thường.

Thời nay, có vị lãnh đạo nào cho rằng con cái họ cũng nên chia sẻ những khó khăn thời bình cùng con cái của các đồng bào khác?

Tôi còn nhớ ái nữ của một tổng biên tập có tiếng ở trong nước từng nói trên báo rằng vị thế "con ông cháu cha" chỉ cho em một nền tảng vững để "đánh bại" hàng chục "đối thủ" trong một cuộc thi tài năng.

"Cơ hội luôn chia đều cho tất cả mọi người. Nếu có bạn không phải là con ông cháu cha chạnh lòng, thì điều này tốt cho các bạn, nếu các bạn lấy đây là động lực để vươn lên."

children.jpgEm còn rất trẻ và tôi nghĩ là em thật lòng tin vào điều mình nói. Nhưng các "đối thủ" của em thì chưa chắc đã nghĩ như em.

Và nói rộng ra, hàng vạn thanh niên Việt Nam, cũng trẻ như em, chưa chắc đã nghĩ rằng cơ hội được chia đều cho mọi người.

Nghĩ thế nào được, khi bố mẹ các em còn phải chạy ăn từng bữa, và chính các em phải bỏ học để kiếm tiền; khi cơ hội duy nhất mà các em có thể đạt được trước mắt là vào làm công nhân trong một khu chế xuất?

Ông Hồ Chí Minh từng nói một câu, mà tương truyền là của Khổng Tử: "Không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng. Không sợ nghèo, chỉ sợ lòng dân không yên".

Tác giả Bill Hayton trong bài viết nói trên thì cảnh báo: ""Mạng lưới xã hội chủ nghĩa theo kiểu con ông cháu cha đang trở thành đe dọa cho sự ổn định trong tương lai của Việt Nam."

Công bằng là khát vọng của xã hội. Và lòng dân sẽ không yên, khi mà thành quả cách mạng của toàn dân lại tập trung vào tay một số ít người.

Quý vị nghĩ thế nào về công bằng xã hội ở Việt Nam? Quý vị có được cơ hội mà mình mong muốn hay không? Xin bấm vào chữ Bình luận ở góc trên bên phải để chia sẻ với Hồng Nga.

Viết về Người Yêu Nước

ho-chi-minh.jpg
Sáng nay dậy sớm, trong đầu vẩn vơ câu hỏi 'liệu yêu nước có phải là trọng tội'.

Trước khi đi ngủ nhìn thấy thông báo trên facebook của một phóng viên nước ngoài "liệu ai thất vọng hơn về những gì xảy ra trong ngày, Ted Kennedy hay Hồ Chí Minh"

Ghế thượng nghị sỹ bỏ trống của ông Kennedy tại bang Massachusetts, Hoa Kỳ rơi vào tay đảng đối lập trong khi tại thành phố mang tên Hồ Chí Minh, bốn người đã bị kết án vì lập và tham gia đảng dự định sẽ đối lập.

Cả hai ông Hồ Chí Minh và Kennedy đều đã ở thế giới bên kia và không ai trả lời được câu hỏi họ có thất vọng không và nếu có thì tới đâu.

Nhưng nếu hiểu những trải nghiệm cuộc sống của họ có lẽ cũng có thể suy đoán họ sẽ suy nghĩ và hành xử như thế nào.

Nguyễn Ái Quốc

Người thanh niên yêu nước Nguyễn Ái Quốc rời Việt Nam sang Pháp năm 21 tuổi, rồi sau đó đi đủ mọi nơi, làm đủ mọi nghề, đọc đủ loại sách báo Tây để hiểu nền dân chủ Tây Phương.

Người Yêu Nước đòi quyền được lập hội, lập đảng, đòi độc lập, tự do cho dân Việt.

Một trong những người viết về Người Yêu Nước đáng nhớ nhất là nhà thơ Chế Lan Viên. Xin mạn phép nhà thơ dùng tên Nguyễn Ái Quốc thay cho một số chữ trong đoạn sau đây:

"Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Quốc phải ra đi
Cho tôi làm sóng dưới chân tàu đưa tiễn Quốc
Khi bờ bãi dần lui, làng xóm khuất
Bốn phía nhìn không bóng một hàng tre

"Đêm xa nước đầu tiên ai nỡ ngủ
Sóng vỗ dưới chân tàu đâu phải sóng quê hương
Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở
Xa nước rồi, càng hiểu nước đau thương."

Sang Mỹ năm 22 tuổi, tới Anh năm 23 tuổi và sống tại Anh, Mỹ, Pháp, những nền dân chủ hàng đầu thế giới khi đó cho tới năm ngoài 30.

Thành hôn

Trong khi Nguyễn Ái Quốc ''bôn ba'' ở xứ ''thực dân'' để "tìm hình của nước", Chế Lan Viên, người kém Nguyễn Ái Quốc 30 tuổi, nhận xét về đại đa số dân Việt lúc bấy giờ:

"Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!
Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp
Một mái nhà con phủ bóng xuống tâm hồn."

Bản thân trong gia đình Nguyễn Ái Quốc, người chị làm cho quân đội Pháp, anh làm nghề bói đất kiêm thầy lang.

Năm 33 tuổi Người Yêu Nước tới Moscow, cái nôi của Chủ nghĩa Cộng sản sau khi không tìm được con đường cứu nước ở những nước tư bản, những nơi mà người thanh niên Việt Nam yêu nước kết luận "bọn thực dân ở đâu cũng thế".

Tới năm 36 tuổi, Nguyễn Ái Quốc gặp người phụ nữ Trung Quốc Tăng Tuyết Minh, người kém ông 15 tuổi và đem lòng yêu mến.

Nhưng rồi Người Yêu Nước cũng phải xa người vợ mới cưới để tiếp tục con đường cứu nước.

Hiến pháp

Năm 41 tuổi, Nguyễn Ái Quốc bị bắt ở Hồng Kông nhưng chính quyền Hồng Kông thuộc Anh đã "lặng lẽ trả tự do" cho ông hai năm sau đó chứ không trao trả cho Pháp.

Người Yêu Nước, khi đó đã lấy tên Hồ Chí Minh, còn bị giam cầm ở Trung Quốc trước khi về nước và khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vào năm 1945 khi ông 55 tuổi.

Ông Hồ Chí Minh cũng là người đứng sau chính phủ liên hiệp năm 1946 mà trong đó có các bộ trưởng thuộc bốn đảng phái khác nhau, Việt Minh, Việt Cách, Việt Quốc và Dân chủ.

Hai bộ trưởng quốc phòng và nội vụ là hai người không đảng phái.

Ngay cả trong chính phủ mới thành lập hồi cuối năm 1946, mặc dù Bộ trưởng Quốc phòng Võ Nguyên Giáp là người của Việt Minh, Bộ trưởng Nội vụ Huỳnh Thúc Kháng vẫn là người không theo đảng nào.

Hiến pháp Việt Nam được soạn thảo ra dưới thời Chủ tịch Hồ Chí Minh, năm 1946 với 7 chương và 70 điều cũng được các chuyên gia Việt Nam coi là bản hiến pháp "dân chủ, tiến bộ không kém bất kỳ bản hiến pháp nào trên thế giới" cho dù nó chưa bao giờ được công bố và thực hiện do hai cuộc chiến sau đó.

Hồi năm 1946, ngoài quyền lập đảng là quyền hiển nhiên, điều 10 của Hiến pháp 1946 cũng ghi: "Công dân Việt Nam có quyền: tự do ngôn luận, tự do xuất bản, tự do tổ chức và hội họp, tự do cư trú, đi lại trong nước và ra nước ngoài."

Hồ Chí Minh cũng từng nói: "Tôi chỉ có một Đảng: Đảng Việt Nam."

Di chúc

Cho tới tận những năm đã 78, 79 tuổi, Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn thể hiện cái nhìn của một người cách tân, ngay cả trong chuyện hậu sự:

Bản di chúc (bản sửa năm 1968) được Đảng Cộng sản Việt Nam công bố, viết:

"Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, tức là "hỏa táng".

"Tôi mong rằng cách "hỏa táng" sau này sẽ được phổ biến. Vì như thế đối với người sống đã tốt về mặt vệ sinh, lại không tốn đất ruộng. Khi ta có nhiều điện, thì "điện táng" càng tốt hơn.

"Tro thì chia làm 3 phần, bỏ vào 3 cái hộp sành. Một hộp cho miền Bắc. Một hộp cho miền Trung. Một hộp cho miền Nam.

"Đồng bào mỗi miền nên chọn l quả đồi mà chôn hộp tro đó. Trên mả, không nên có bia đá tượng đồng, mà nên xây 1 ngôi nhà giản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẻ, để những người đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi.

"Nên có kế hoạch trồng cây trên và chung quanh đồi. Ai đến thăm thì trồng một vài cây làm kỷ niệm. Lâu ngày, cây nhiều thành rừng sẽ tốt cho phong cảnh và lợi cho nông nghiệp. Việc săn sóc nên giao phó cho các cụ phụ lão."

Ở nước ngoài, ông Hồ Chí Minh được người ta biết tới qua nhiều tranh luận và ông là người gây tranh cãi.

Mới đây tại hải ngoại cũng lưu hành phim "Sự thật về Hồ Chí Minh" với nhiều chi tiết và ý kiến ngược với những tuyên truyền tại Việt Nam.

Và thay cho lời kết blog này là một câu hỏi tôi có từ mấy năm nay cũng liên quan tới Người Yêu Nước.

Nhiều sinh viên Việt Nam du học ở nước ngoài thường đọc cho tôi nghe một bài thơ (có nhiều phiên bản khác nhau) về "Bác Hồ" nhưng không ai biết tác giả của bài thơ là ai.

Hy vọng quý vị có thể giúp tôi tìm ra tác giả và cả đoạn kết của bài thơ con cóc mà tôi chỉ có thể nhớ một phần này:

"Bác Hồ quê ở Nghệ An
Sinh tại Nam Đàn nhà có bốn con
Lớn lên Bác vào Sài Gòn
Bác đi Châu Mỹ, Bác vòng Châu Phi
Đi đâu cũng chép, cũng ghi
Dốt thì học hỏi, tự ti làm gì
Bác sang tới cả Hoa Kỳ
Khi làm thủy thủ khi thì nấu cơm
Paris Bác ở Công-pom
Ngày đi bán báo, đêm đêm học bài
Luận cương Lê Nin hơi dài
Bác đọc cũng hiểu một vài ý chung
Bác ra tờ báo "Khốn cùng"
Ra được mấy số Bác bùng sang Nga
Quê Lê Nin rét cắt da
Bác chịu không thấu vòng qua nước Tàu
Mới đầu Bác ở Quảng Châu
Lâu lâu đã thấy về đâu Cao Bằng
Trong rừng lắm cá nhiều măng
Bác thấy cảnh đẹp dùng dằng chẳng đi
Mới đầu Bác chẳng làm gì
'Sáng ra bờ suối' tối thì 'vào hang'
Rau măng, cháo bẹ sẵn sàng
Anh em tụ họp lại càng hăng say
Đầu đàng có tảng đá vôi
Bác tạc tượng Mác cho trôi thì giờ
Tạc xong Bác lại làm thơ
Thơ xong Bác lại đánh cờ cho khuây ..."

Nhà báo Việt Nam muốn gì?

Phân loại:

Phạm KhiêmPhạm Khiêm|2010-01-18, 7:49

Bình luận (5)

Tại cuộc gặp mặt báo chí khu vực Nam Bộ thời gian gần đây (8/1) các tổng biên tập lo nhất là việc đưa tin đang trở nên khó khăn hơn tại Việt Nam.

baovn226.jpgTrong khi người dân cho rằng đọc báo bây giờ chán quá!

"Đến đâu nhà báo cũng bị từ chối cấp thông tin" là tựa đề của bài viết về cuộc họp của các Tổng biên tập (TBT) khu vực Nam Bộ, đăng trên mạng VietnamNet mấy ngày trước đây.

Tại cuộc họp ở Cần Thơ, một số Tổng biên tập nói đến môi trường đưa tin thiếu minh bạch, nhiều rủi ro các nhà báo đang gặp tại Việt Nam.

"Với tình hình quản lý hiện nay, cứ 'bắt giò' tới đâu là báo chí bị 'dính' tới đó," TBT báo Doanh nhân Sài Gòn được trích lời.

"Hiện nay phóng viên tác nghiệp cực ký khó khăn, hình như 'chạm' đến ai cũng bị từ chối cung cấp thông tin." ông Phạm Đức Hải, TBT báo Tuổi Trẻ phát biểu tại buổi họp.

Khi con đường lấy tin chính thống bị nghẽn, xác minh sự thật bị làm khó, các báo Việt Nam sống ra sao? Và người đọc, một trong những thành phần quan trọng để nuôi tờ báo, còn có lý do để mua báo?

Ông Phạm Đức Hải, dẫn chứng từ một cuộc điều tra riêng của Tuổi Trẻ, cho hay người dân than phiền đọc báo bây giờ chán quá, vì "ngoài thông tin về ăn gì, mua gì, và tin cướp-giết-hiếp, khó tìm thấy bài viết sâu sắc về định hướng phát triển của đất nước..."

Vậy báo Việt Nam đang gặp khó khăn?

Tôi không tin!

Trong khi báo ngoại quốc sập tiệm ầm ầm, chưa có tờ nào trong nước bị đóng cửa.

Liệu lãnh đạo quốc gia muốn báo chí trong nước ngày càng công minh, sắc bén, dấn thân bảo vệ sự thật nhiều hơn?

Tôi chưa thấy bằng chứng.

Một tuần sau, tại hội nghị tổng kết của Bộ Thông tin và Truyền thông(15/1), thông điệp chính của thủ tướng là báo chí Việt Nam phải bảo vệ chế độ bằng mọi giá!

Tính độc lập, sự chính xác, đưa tin công bằng, sự đa dạng trong truyền thông chưa chắc đã quan trọng.

"Những thông tin không có lợi cho đất nước, cho dân tộc thì không đưa," ông
Nguyễn Tấn Dũng nói.

"Sự thật lúc nào cũng là sự thật. Phải chọn thời điểm nói để có lợi cho quốc gia.

Và lời hiệu triệu vốn chỉ dành cho "quân lính", nay được đặt trước các nhà báo!

"Hơn 17.000 nhà báo phải là những chiến sĩ trung thành phục vụ cho đất nước, cho dân tộc."

Những chỉ trích về báo Việt Nam bị "thương mại hóa", chạy theo "thị hiếu tầm thường", bị người đọc "xa lánh" xem ra không phải là quan ngại của người đứng đầu chính phủ. Ông thủ tướng chỉ muốn thấy "...báo chí cách mạng của đất nước phát triển mạnh hơn nữa..."

Suy nghĩ của tôi là trong khi các tập đoàn báo in nước ngoài gặp nhiều khó khăn (sa thải nhân viên, đóng cửa, sập tiệm), chẳng thấy tờ báo nào (trong 706 ấn phẩm) trong nước bị đóng cửa.

Liệu "báo chí cách mạng" chỉ có tiến chứ không lùi?

Cớ sao các ông tổng biên tập than vãn? Họ có biết ai là người bổ nhiệm (hay cắt chức) họ không?

Nợ càng lớn nhà càng phải cao?

burj-dubai356.jpgThế giới bước vào năm 2010 với pháo hoa tưng bừng ở một nơi lẽ ra không khí phải rất buồn bã.

Dubai, thương cảng lừng danh tại vùng Vịnh đứng bên bờ phá sản nhưng tòa tháp Burj cao nhất thế giới vẫn được khai trương ồn ào.

Tưởng được thiên hạ vỗ tay hoan nghênh nhưng hóa ra không phải.

Chưa bao giờ tôi thấy việc xây các cao ốc vươn lên cả tầng mây lại bị chê dữ dội đến như vậy.

Đầu tiên là dân trong nghề.

Tòa tháp 828 mét bị các kiến trúc sư Đức gọi là ví dụ xấu, tạo tiền lệ không tốt cho ngành xây dựng, và là công trình "ca ngợi tiền bạc".

Trên tờ Daily Finance gần đây, Bruce Watson đặt câu hỏi:

"Tòa tháp cao nhất thế giới là một tượng đài hay bia mộ cho Dubai?"

Các báo Anh còn nói việc xây cao ốc "vung tay quá trán" nhiều khi là chỉ dấu cho một thời khánh tận.

Chẳng hạn như Malaysia khánh thành xong tòa tháp đôi Petronas thì vùng Đông Nam Á bước vào khủng hoảng tài chính 1997.

Xa hơn, tòa Great Empire Building ở Mỹ cũng ra mắt lúc Phương Tây rơi vào cuộc Khủng hoảng thập niên 1930 dẫn tới Thế chiến.

Với khoản nợ trên 18 tỉ USD, nhiều hơn một nửa GDP, các lãnh đạo Dubai đã ít có lý do để lạc quan dù nay ngọn tháp của họ được tiếng là cao nhất hoàn cầu.

Thỏa mãn tham vọng
Thực ra, việc các quốc gia hay các tập đoàn xây cao ốc cũng giống như người bình thường chúng ta thích xây nhà tầng mà thôi.

Ai chẳng muốn nhà mình cao hơn nhà hàng xóm, vừa thoáng mát hơn, vừa thỏa niềm kiêu hãnh âm ỉ bên trong.

Nhưng với các quốc gia thì đó còn là tham vọng chứng tỏ một ưu thế chính trị, chứ không chỉ là thông điệp kinh tế.

Chỉ có điều nhà cao mà nội dung không có gì thì thật đáng tiếc.

Ngoài chuyện bị chê là "trọc phú", xây nhà cao, thừa phòng ốc cũng là một sự lãng phí tàn sản và không gian.

Các phòng trên những cao ốc thường bị bỏ trống vì thực ra độ cao quá không phải là môi trường tốt cho con người.

Với tòa tháp Burj thì bệnh "leo cao" quả là quá mức.

Ban đầu, nhà đầu tư chỉ định xây cao hơn tháp Taiwan 101 để phá kỷ lục thế giới nhưng càng xây nó lại càng cao, vượt dự kiến hàng trăm mét, tính cả ngọn tháp.

Tôi đã có dịp lên ngọn tháp ở thủ đô Đài Bắc.

Cảnh nhìn thật kỳ vĩ nhưng cũng khá chóng mặt.

Sau khi lượn ở sảnh ngắm cảnh, chụp ảnh, tôi trả thêm ít đô-la Đài để leo thang bộ để lên tận tầng cao trên nữa.

Ở đó gió thổi ù ù và có chấn song sắt rất cao vây quanh một cái sân thượng tối mò.

Người ta cũng gài cả camera an ninh.

Hỏi thì được giải thích đó là các biện pháp để ngăn những kẻ muốn tự sát một cách "hoành tráng" trèo ra ngoài tháp để phi thân xuống.

Thì ra ngoài vai trò làm biểu tượng, các ngọn tháp cao còn có "chức năng" phục vụ người ta nhảy tự do.

Nghĩ cho cùng, leo cao cũng là sự bắt đầu của việc tụt xuống, hoặc bay xuống tùy sở thích.

Ngọn tháp ở Dubai đã mất ngay tên cũ vì được đặt tên lại là Sheikh Khalifa, theo tên chủ nhân của Abu Dhabi, vương quốc chủ chốt của liên minh vừa vào cuộc cứu nợ và gần như là mua lại Dubai.

Wall Street Journal viết: "Tòa tháp mới, được đổi tên thành Burj Khalifa là biểu tượng cho việc Dubai mất độc lập."

Bài học này chắc sẽ không được nhiều nước lắng nghe.

Vì mốt xây cao ốc vẫn rất thịnh tại nhiều nơi, nhất là châu Á.

BBC © 2014BBC không chịu trách nhiệm về nội dung các trang bên ngoài.

Trang này hiển thị tốt nhất với phần mềm lướt mạng có mở CSS. Nếu không có chức năng này, hoặc phần mềm cũ, bạn vẫn đọc được nội dung trên trang này nhưng không tận dụng được hết các chức năng. Nếu có thể hãy nghĩ đến chuyện nâng cấp phần mềm hoặc mở CSS lên.