Nhà tù của 'công an nhân dân' ở Berlin
Một cây viết của Ba Lan, ông Janusz Reykowski từng nói thuyết Marx-Lenin chỉ nói đến cách giành quyền lực nhưng không nói rời bỏ ra sao.
Nhà tù của công an Stasi tại Berlin đã phần nào cho tôi câu trả lời vì sao Đông Đức sụp đổ.
Nhà ngục Berlin-Hohenschönhausen, nay là khu tưởng niệm quốc gia (Gedenkstätte) trông thật đơn sơ, chẳng khác gì một xưởng đóng gạch ở ngoại thành Hà Nội.
Trước mấy lần cổng sắt là hai ba chiếc xe bus chở du khách theo tuyến thăm Berlin.
Tôi nhập vào nhóm nghe thuyết minh tiếng Anh trong lúc một nhóm khác thì đi theo người hướng dẫn bằng tiếng Đức, chứng tỏ đến nay người Đức vẫn cũng muốn biết chỗ này.
Người hướng dẫn du lịch, một phụ nữ Đức trung tuổi, đeo kính, tóc đã bạc nhiều không giấu được vẻ xúc động khi dẫn chúng tôi xuống căn hầm nơi đặc vụ Liên Xô (NKVD) giam tù từ 1945.
Thì ra, nhà tù cũng có giấy khai sinh hẳn hoi.
Sau khi Đức Quốc xã bị bốn đồng minh chiếm đóng, Liên Xô làm chủ vùng này và biến một khu nhà xưởng thành trại tạm giam.
Phòng giam nhỏ, giường ngắn chỉ chừng 1,6 mét, được dùng để nhốt những người Đức có chiều cao hơn thế.
Hướng dẫn viên nói đấy là cách để tù nhân chỉ có thể ngủ co chân.
Một xà-lim nhỏ tí chừng 6-7 mét vuông có thể nhốt mười mấy người.
Mồ hôi của tù toát ra, tạo độ ẩm khắp các khu tường và tóc của phụ nữ bị giam lâu bị mốc.
Tù bị nhốt trong các phòng hoặc hoàn toàn chìm trong bóng tối nhiều ngày liền, hoặc chiếu đèn liên tục để họ mất hết cảm giác về thời gian.
Thấy một cô gái trong tour đã nhăn mặt xúc động, bà hướng dẫn nói: "Lát nữa mời quý vị xem phòng tra tấn để biết sự thực kinh hoàng ra sao".
Sau khi Cộng hòa Dân chủ Đức ra đời, công an Stasi tiếp quản nhà tù và tiếp tục hoặc thậm chí nâng cấp một cách 'sáng tạo' nhiều cách tra khảo.
Đến một xà-lim được lót trong bằng các tấm cao su, người hướng dẫn giải thích đây là buồng giam dạng "bể nước" (xem hình bên).
Tù nhân bị giam trong bóng đen hoàn toàn, đứng, ngồi, ăn ỉa đều ngập nửa mình trong nước.
Một chỗ khác là hốc hình chữ nhật khoét vào tường, xung quanh có đai sắt để phạt tù ở tư thế khom người nhiều giờ, thậm chí nhiều ngày liền.
Họ sẽ bị mất hết cảm giác và phản xạ của cơ thể và hệ thần kinh.
Một bộ phận khác lại chỉ là hai chậu nước.
Người tù bị kẹp đầu vào giữa, nước từ chậu trên liên tục nhỏ xuống qua một lỗ nhỏ vào đỉnh đầu.
Sau nhiều giờ như thế, mỗi giọt nước rơi xuống là một cú giáng mạnh vào sọ não.
Để tránh nó, nạn nhân chỉ có cách ngụp mặt vào chậu nước phía trước.
Xem đến đó thì cả nhóm du khách trong đó có tôi lặng đi không hỏi thêm gì...
Không bao giờ sai
Bà hướng dẫn nói có sự khác biệt giữa nhà tù của phát-xít và Đông Đức sau này.
Theo bà, chế độ Hitler giam cầm để giết dần giết mòn người tù, nhất là dân gốc Do Thái.
Còn ở đây, người ta không quan tâm tù sống chết ra sao về thể xác, miễn là an ninh đạt mục tiêu chính trị, cải tạo người tù theo một 'tiêu chuẩn' định trước.
Người hướng dẫn trích lời Bộ trưởng An ninh Erich Mielke (1907-2000) rằng "Kẻ thù của nhà nước là bất cứ ai có ý kiến riêng".
Bà nhấn mạnh:
"Xin quý vị nhớ cho, có 'ý kiến riêng' - your own opinion, đã là tội, chưa cần phải có 'ý kiến khác biệt' - different opinion,"
"Với công an Stasi, mục tiêu cuối cùng của việc bắt giữ, tra tấn là để người tù thú tội".
"Nhận tội (confession) là thứ họ phải đạt được bất kể mạng sống của người bị bắt ra sao, vì nó chứng tỏ nhà cầm quyền đúng, và việc bắt giữ là đúng đắn ngay từ phút đầu".
Bị bắt tức là có tội.
Lời nhận tội là "bằng chứng" quan trọng nhất trước tòa án.
Hệ thống chính trị trên nguyên tắc không thể nào sai vì nó đến từ một lý thuyết ưu việt, lại là tất yếu lịch sử, nên phải đúng bằng mọi giá.
Và bao nhiêu người bị hành hạ trong những buồng giam kinh hoàng này để chứng minh rằng nhà nước Đông Đức đúng.
Nhưng cuối cùng thì nhà nước đó đã bị tan rã, chứng tỏ nó sai ngay từ phút đầu như mọi dự án chính trị thiếu nhân tính khác.
Gần nhà tù Hohenschönhausen mà thời Đông Đức không có trên bản đồ, cuộc sống vẫn diễn ra yên ả ở các khu chung cư nằm giữa các rặng cây đổ lá vàng.
Trên lối đi dạo ra một hồ nước gần đó, tôi thấy các biệt thự từ thời Đông Đức của giới quyền thế vẫn đứng đó thật to đẹp.
Con phố không xa thì mang tên đạo diễn điện ảnh Konrad Wolf, em trai ông Markus Wolf, trùm tình báo Đông Đức nổi tiếng vì các vụ đổi con tin.
Dù lên án ông Markus Wolf (1923-2006) nhưng nước Đức thống nhất không phân biệt lý lịch nên em ông vẫn được vinh danh.
Cuộc thay đổi 1989-1990 cũng chẳng làm cho ai trong bộ máy 'công an nhân dân' (Volkspolizei) hồi trước phải đi tù.
Thậm chí tôi thấy trên các cột đèn những tấm bích chương nhỏ, vận động cho liên minh tranh cử cánh tả gốc cộng sản Die Linke tại quận này.
Một nước Đức mới bao dung hơn nhiều so với thời Đông Đức, đã cho phép bất cứ ai, dù quá khứ, lý lịch thế nào đi nữa, được quyền có tương lai.


Bình luậnĐể lại lời bình
Cho tới ngày hôm nay chủ nghỉa cộng sản chưa bao giờ chứng minh được bản chất thánh thiện của nó cho nhân loại. Ngược lại, hàng trăm triệu nạn nhân trong thê kỷ qua đã nói lên sự phi nhân, phi lý trong chủ nghỉa đó.
Trong quá khứ phát xít Đức cũng có thể chưa chắc đã trổi dậy được nếu như không có sự xuất hiện của chủ nghỉa cộng sản.
Một thiên đường chỉ có trên lý thuyết thì nó mang tính tuyên truyền và mị dân nhiều hơn hiện thực.
Những người hồi giáo cực đoan cũng vẩn thường tự gọi mình là thánh thiện, chân chính để làm phương châm giải thích (hay che đậy) cho những cuộc khủng bố đẩm máu do họ gây ra.
Đôi khi địa ngục xuất hiện bởi vì người ta cố gượng ép tạo dựng một thiên đường.
Và đó là một „thiên đường“ đau xót mà người dân Việt phải chịu đựng đã từ lâu lâu lắm ...
"...Một nước Đức mới bao dung hơn nhiều so với thời Đông Đức, đã cho phép bất cứ ai, dù quá khứ, lý lịch thế nào đi nữa, được quyền có tương lai..."
Có phải đây là lời nhắn nhủ của anh Nguyễn Giang với nhà nước VN?
Những chế độ tàn bạo như thế phải sụp đổ, không sớm thì muộn, vì nó đi ngược lại nguyện vọng của đại đa số của người dân.
Nhưng, quí vị đừng nghĩ rằng nó sẽ tự sụp đổ vì sự rục muỗng của nó mà không cần đến sự tác động nào!
Nếu chúng ta không chung tay, không đoàn kết, giống như những người Đông Đức nói riêng và người dân Đông Âu nói chung, thì những chế độ tàn bạo này sẽ còn gieo bao đau khổ cho người dân ở các quốc gia đó, nó sẽ làm tàn lụi tất cả các giá trị mà dân tộc đó đã có từ ngàn đời, để rồi người ta biết đến những dân tộc đó như là những con người chỉ biết đến cái ăn.
Thận đáng sợ với nhà tù cộng sản, Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định, và nhiều người yêu nước Việt Nam khác , đang phải chịu đựng.
Xin phép anh Nguyễn Giang để tôi đăng lại bài này trên trang Người Việt Yêu Đất Mẹ. Cảm ơn anh.
"Nếu có thể tôi sẽ bỏ cả thành phố Ba Lê trong một cái lọ".Nếu sau 1975 VN có những chính sách như Tây Đức ở năm 1989 thì BBC Việt ngữ xem chừng sẽ giảm công ăn việc làm và xã hội VN cũng sẽ không lao xuống vực như cỗ xe mất thắng.
Búa và liềm đã từng là biểu tượng của người CS.
Nó chỉ là những nhát đập chát chúa,nó chỉ là những vết cắt thấu xương cho những ai muốn lấy nó làm công cụ.
Người dân Đông Đức đã hiểu ra sớm được điều này.Họ đã đúng!
Nhà tù CS Đông Đức hành hạ cải tạo viên như thế thì tốn kém,và vất vả cho cảnh vệ và quản giáo quá. Ở ta không lạm dụng tiền thuế của nhân dân như thế, và không đòi hỏi cảnh vệ và quản giáo phải vất vả thi hành. Ta chỉ ra lệnh cho mấy cải tạo viên "công tác lẻ" theo cảnh vệ vô rừng kiếm cây, kiếm nứa theo quy định, để làm một cái chòi biệt lập. Làm xong chòi thì cùng nhau làm cùm, cuối cùng anh nào đấy bị kêu lên "làm việc" sẽ được ở lại chòi để giữ cùm. Thật ra là mấy cái cùm giữ anh ta nằm căng tay chân trên sạp nứa, hoặc cùm chéo 2 tay, chéo hai chân để anh ta không thể nhúc nhích. Cùm chừng vài tiếng là tay chân tê liệt ngay, máu phù xưng mặt,đến giờ ăn mới được mở cùm, "làm việc" tiếp với cán bộ mà vẫn không biết tội gì để nhận thì được cùm cách khác. Vì chế độ nhân đạo nên khi ăn được mở cùm tay. Chẳng cần cảnh vệ nào canh giữ nên việc tiêu tiểu anh ta cứ tự do...sau đó bạn tù sẽ giúp anh ta dọn dẹp, và cảnh vệ cho ra cuối nguồn suối tắm..thoái mái, xong xuôi lại dẫn về chòi. Ít ai bị như thế cả tuần, thường sau vài hôm nhận tội cho xong, hoặc chưa nhận đã "thoát" vì cúm lạnh, vì rắn rết, vì ruồi rừng đâm trích. Việc này kể ra đố ai tin ngoài hàng trăm ngàn cải tạo viên sau ngày nước ta hòa giải, hòa hợp. Ngày nay cây rừng đã bị khai đốn tan hoang cả, và những nấm mồ hoang cũng đã bị gió mưa vùi dập thì chả ai có chứng cớ gì mà bêu xấu chế độ. Ta chưa có tự do nhưng có độc lập cũng là hanh phúc lắm rồi, chẳng nên hoài niệm dĩ vãng.
Cái đáng sợ là cái lý do người ta cho anh vào tù và người ta làm bất cứ gì để anh phải nhận tội. Chỉ vì họ luôn tự cho mình là đúng, không thể sai và không bao giờ sai. Họ chỉ làm một vài đóng góp cho Tổ Quốc, có thể nó nhỏ hoặc bằng những tổ chức khác, nhưng cuối cùng bằng nhiều cách họ đã nắm chính quyền và từ đó họ tự cho mình là vị Anh Hùng của dân tộc không bao giờ có sai lầm. Cái đó mới là cái ghê gớm nhất của các chế độ độc tài vô nhân đạo, vì họ luôn cho mình là tốt đẹp nhất và luôn luôn đúng.
Tôi vẫn còn nhớ những bài học trong ghế nhà trường XHCN về nhà tù của Thực dân Pháp, của Đế Quốc Mỹ và tay sai. Về những "chuồng cọp" ở Côn Đảo. Và thực tế tôi đã nếm được mùi nhà tù ra sao khi ra đi tìm đường vượt biên lúc tôi 14 tuổi, chỉ vì không chỉ ra ai là người tổ chức đường dây (mà thực sự tôi cũng không biết là ai vì chỉ là một cậu bé được gia đình gởi đi mà thôi) mà tôi cũng bị biệt giam trong "chuồng cọp" hết 2 ngày. Nỗi sợ hãi đó vẫn còn trong tâm trí của tôi cho đến ngày nay. Hơn 48 giờ đồng hồ chỉ có một mình với bóng tối, không được cho ăn và nói chuyện với ai. Đái tại chỗ và sợ đến mức không dám đại tiện mà nhịn đến bón luôn. Chỉ là một cậu bé 14 tuổi đi vượt biên mà đã bị đối xử như thế, tôi không ngạc nhiên khi đọc bài của Nguyễn Giang. Là những người làm chính trị hay được ghép vào tội "chống đối chế độ" thì nó còn phải ghê gớm hơn là chuyện tất nhiên. Và càng đối xử tàn nhẫn với đồng bào của mình bao nhiêu thì những người trong chế độ càng sợ bị đồng bào bắt họ trả lời về tội họ đã gây ra, mà càng sợ thì họ càng không muốn thay đổi chế độ và càng bắt bớ, giam cầm thêm những người họ nghi ngờ là chống đối họ (chỉ nghi ngờ mà thôi). Họ quên rằng không phải ai cũng có suy nghĩ giống như họ. Tôi bây giờ khi quay lại thăm quê hương, trở lại nơi mình bị bắt ngày xưa thì ý nghĩ trả thù đã không còn. Những người bắt và giam cầm mình ngày xưa cũng chỉ là những con người tuân lệnh cấp trên và họ bị nhồi sọ là điều họ làm luôn luôn đúng, thế thôi.
Vậy à. Chủ nghĩa tư bản tốt đẹp vậy cơ à? những vụ thảm sát ở Mỹ Lai, tra tấn nhà tù của Mỹ ở Cuba, Afghanistan .... còn nhiếu nữa nhưng chưa biết thì chắc cũng do những người cộng sản làm phải ko quí vị? Còn nhà tù tư bản thì luôn tốt đẹp? Đừng nhìn từ một phía!!!
Các bạn thật vớ vẩn!
Ai chẳng có cách tra tấn đối thủ giống nhau! chỉ có khác nhau là đối thủ của những xã hội phát triển là những anh khủng bố, còn ở những xã hội kém phát triển là những anh bất đồng quan điểm!!!