« Bài trước|Trang chính|Bài sau »

Làm gì khi không gửi tiền ở Thuỵ Sĩ?

Nguyễn GiangNguyễn Giang|2009-10-08, 15:05

swissvalens466.gifThuỵ Sĩ từng được ca ngợi là đất nước bao dung hết mức vì từ mấy thế kỷ đã là chốn dung thân cho các nhân vật chính trị và văn nghệ sĩ nước ngoài đến tị nạn.

Không chỉ Lenin đến quê hương của các ngân hàng uy nghiêm để lập mưu lật đổ chủ nghĩa tư bản mà Charlie Chaplin, nghệ sĩ hài Mỹ cũng đến Thuỵ Sĩ lánh cơn sóng chống cộng thời McCarthy tại Hoa Kỳ.

Nước Thuỵ Sĩ trung lập trong Thế Chiến cũng đón người tị nạn Do Thái và sau này là nơi quyến rũ các triệu phú từ đủ mọi vùng đất trên thế giới, đến nghỉ ngơi, mua bất động sản và...giảm thuế.

Chính sách thuế và hệ thống nhà băng kín đáo của Thuỵ Sĩ trở thành thương hiệu hấp dẫn các ngôi sao văn hóa, thể thao và nhiều người giàu nhờ chính trị.

Gửi tiền vào ngân hàng Thuỵ Sĩ là an toàn nhất, và độ bảo hiểm, tin cậy chính xác, đúng hẹn cứ như...đồng hồ Thuỵ Sĩ.

Nhưng chỉ trong mấy tháng qua, dưới sức ép của Mỹ và quốc tế, Thuỵ Sĩ đã phải tiết lộ tài khoản khách hàng nước ngoài gửi trong các ngân hàng của họ.

New York Times bình rằng tính trung lập của Thuỵ Sĩ đã phải nhường chỗ cho các vụ án.

Đầu tiên là vụ các thân chủ của ngân hàng Thuỵ Sĩ UBS bị tòa Mỹ xử vì không khai khoản tiền nhà chức trách Hoa Kỳ cho là trốn thuế.

Ông Juergen Homann, người bang New Jersey bị tòa Mỹ phạt tù vì không khai khoản báo thuế hơn 6 triệu USD gửi trong tài khoản Thuỵ Sĩ.

Theo một thỏa thuận với Bộ Tư pháp Hoa Kỳ, UBS cam kết tiết lộ khá nhiều trong số 4450 tên chủ tài khoản cho bên điều tra.

Các vị nhà giàu được "tự nguyện" khai báo trước một thời hạn trong tháng 10 này, nếu không sẽ bị xử tù.

Sống giàu cũng khó

Nhưng không phải tự nhiên thế giới bỗng làm khó với quốc gia hiền hòa giữa lòng châu Âu.

Suy thoái toàn cầu khiến dư luận bực bội trước cách chi tiêu tiền triệu của giới nhà băng đã tạo sức ép ghê gớm khiến các chính trị gia Âu-Mỹ phải đồng ý được một chiến lược truy bắt những người có của trốn thuế bằng cách chuyển tiền vào các tài khoản ở nước ngoài.

Thâm ý của Hoa Kỳ là nếu giải quyết được các "đại gia" trong giới ngân hàng Thuỵ Sĩ thì những nhà băng nơi khác sẽ tự nhiên vào "khuôn phép".

Bước chuyển biến cũng đến qua vụ bắt bất ngờ đạo diễn Pháp-Ba Lan, ông Roman Polanski, một người không chỉ giàu mà còn sang, khi ông sang Geneva nhận giải thưởng điện ảnh.

Dù danh tiếng đến mấy nay đừng ai nghĩ sẽ trú ẩn được ở Thuỵ Sĩ nữa nếu bị tòa phát lệnh bắt.

Bất chấp đơn xin của hai ngoại trưởng Ba Lan và Pháp cùng lời kêu gọi của các tên tuổi từ Hollywood, Thuỵ Sĩ vẫn giam ông Polanski, đã 76 tuổi và có nhà riêng ở Gstaad, gần Bern, và tìm cách dẫn độ ông sang Hoa Kỳ để ra tòa vì tội quan hệ tình dục với vị thành viên từ năm 1978.

Bài học từ câu chuyện này rất đơn giản.

Một định chế dù thâm nghiêm, kín đáo, được bảo vệ bằng chủ quyền quốc gia, bằng quy chế trung lập, bằng hàng tỷ tỷ đôla tiền gửi, cũng có thể tan vỡ trước dư luận và trát bắt từ một tòa án, có khi chỉ do một thẩm phán rất bình thường đặt bút ký.

Vì thế giới phẳng ngày nay ít sẵn sàng chấp nhận những biệt lệ dư luận chung cho là có gì đó không ổn.

Với những người giàu có ở Việt Nam, ngoài chuyện đem tiền ra tiêu hay tái đầu tư thì cách tốt nhất có lẽ vẫn là mua vàng, kim cương, nhà đất và gửi ngân hàng.

Gửi ở Thuỵ Sĩ tưởng là an toàn nhất nhưng nay thì chưa chắc.

Tiền từ nguồn trốn thuế, tham nhũng có thể bị lôi ra ánh sáng một ngày nào đó.

Tôi không dám khuyên những người giàu phải làm gì nhưng thấy chuyện bỏ tiền ra đặt các giải thưởng, mở các quỹ văn hóa, giáo dục là một cách hay.

Cách đó không chỉ tiếp tục giữ đồng tiền sinh sôi nảy nở và còn giúp họ lưu danh muôn thuở, bất kể cách kiếm tiền từng là gì.

Tuần này thế giới nói nhiều đến giải Nobel.

Tài sản khổng lồ Alfred Nobel có được phần nhiều là nhờ sản xuất vũ khí và bằng sáng chế thuốc nổ cho bom mìn.

Nhưng nội dung bản di chúc năm 1895, một năm trước khi ông qua đời, đã đặt nền tảng cho cả một giải thưởng cao quý vì khoa học, văn chương và hòa bình.

Bình luậnĐể lại lời bình

  • 1. Vào lúc 23:51 ngày 10 October 2009, PHạm Huy Đãng đã viết:

    Bìa viết rất hay.Đồng tiền là một loại hàng hoá có thể đổi lấy bất cứ thứ gì.Vì vậy tiền chi phối xã hội rất hiệu quả .
    cảm ơn tác giả.

  • 2. Vào lúc 18:52 ngày 11 October 2009, Nguyễn Thanh Phong đã viết:

    Anh Giang lo lắng giùm người giàu thì cũng tốt nhưng "nhà giàu" ở VN có gởi tiền vào NH ở Thụy Sĩ thì cũng chẳng lo. Chắc không ai đi kiếm chuyện lôi họ ra đâu ! Trừ khi một Chính phủ nào đó quá thương dân, yêu nước mới dám lôi những "nhà giàu" này ra mà kiểm tra thu nhập để tìm ra những khỏan thu bất hợp pháp mà tịch thu sung vào công quỹ cho quốc gia, còn không thì cũng là Anh Hai, Anh Tư; Chú Sáu; Chú Mười...thì không nên làm mất lòng nhau, dù gì cũng là người nhà với nhau!

    Còn chuyện anh Giang khuyên người giàu ở VN nên bỏ tiền ra làm các chuyện từ thiện hay đóng góp cho xã hội để có thể giúp tổ quốc và lưu danh muôn thuở thì ...nói thật ra nó chưa là nếp văn hóa của chúng ta, anh ạ! Người giàu ở nước ta có thể bỏ bạc tỉ để sắm vài chiếc xe độc nhất vô nhị trên thế giới về để lấy le (chớ đâu có chạy cho sướng được khi giao thông và hạ tầng cơ sở còn thấp như ở VN) thì dễ dàng nhưng nói lập quỹ văn hóa - giáo dục thì phải suy nghĩ tới lui dữ lắm, vì con của họ đi ra nước ngòai du học chớ đâu có học trong nước mà cần giúp phát triển giáo dục trong nước làm gì hả anh Giang !?

    Cộng đồng VN ở Mỹ thì sao? Nói đến Thụy Sĩ có vẻ hơi xa vời, họ đã từng nhìn thấy quê hương VN là chỗ dung thân tốt. Có người lừa gạt vài triệu đô la hoặc làm ăn phi pháp rồi bỏ trốn về VN là xem như yên tâm sống nhàn hạ. Nay thì cũng khó, Mỹ-Việt đã bang giao, hai nước đã và đang dần thiết lập hệ thống tương trợ luật pháp nên có trốn về VN sống thì cũng có ngày bị bắt giao lại cho Mỹ xử tội đã phạm trên nước Mỹ. Tôi đã chứng kiến có người phạm tội trên 15 năm, tưởng mọi chuyện đã êm nhưng vừa bước xuống phi trường thì đã bị bắt giao cho FBI vì tội ngày xưa. Thôi thì đã lỡ giàu có thì nên làm gì đó để có "Đức" mà sống thanh thản ở tuổi già.

BBC © 2014BBC không chịu trách nhiệm về nội dung các trang bên ngoài.

Trang này hiển thị tốt nhất với phần mềm lướt mạng có mở CSS. Nếu không có chức năng này, hoặc phần mềm cũ, bạn vẫn đọc được nội dung trên trang này nhưng không tận dụng được hết các chức năng. Nếu có thể hãy nghĩ đến chuyện nâng cấp phần mềm hoặc mở CSS lên.