Chúc Tết các nhà độc tài
Làn sóng biểu tình tại Trung Đông và Bắc Phi tạo ra hiện tượng lạ: các lãnh đạo độc đoán bỗng thi nhau tuyên bố sẽ ra đi, không sớm thì muộn.
Chưa nghe hết tin "Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak sẽ không tái tranh cử" thì lại đến "Tổng thống Yemen Ali Abdullah Saleh nói sẽ từ nhiệm vào năm 2013".
Ngay tại nước tạm ổn định như Jordan, Quốc vương Abdullah giải thể chính phủ để đối phó với biểu tình.
Các lãnh đạo Algeria và Syria hiện đang gồng mình chờ biến động ập tới.
Bão sa mạc Tunesia mà có người chơi chữ gọi là sóng thần 'tunisami', đang rung chuyển vùng Trung Đông, ngoài ý muốn của các đồng minh Phương Tây.
Quyền lực thời nay thật khó trường tồn.
Khi ảnh của quý vị bị dân xé tan ngoài phố thì sự tan rã ập đến thật nhanh.
Tìm nơi trú ngụ
Phương Tây nhất định không còn là nơi an toàn để đi các nhà cựu độc tài sống lưu vong như xưa vì kể cả khi các chính phủ 'cựu đồng minh' muốn bao che, báo chí, các hội nhân quyền, hệ thống truyền thông cũng không để yên.
Thuỵ Sĩ cho đóng băng tài sản nhà Ben Ali, Canada thì tước thẻ định cư của thân nhân bà Trebalsi, cựu phu nhân tổng thống Tunesia.
Danh sách các nước sẵn sàng đón nhận các lãnh đạo 'ngã ngựa' đang nhỏ lại nhanh chóng.
Ở châu Âu, ngoài Belarus vừa đón ông Bakiyev của Kyrgyzstan còn có Montenegro cho ông Thaksin Shinawatra của Thái Lan trú ngụ.
Vùng Trung Đông có Ả Rập Saudi vừa đón ông Ben Ali và Dubai vẫn là nơi tạm trú của những vị bị truy đuổi.
Còn ở Đông Á, Bắc Hàn vẫn có thể đón ai thất cơ lỡ vận nhưng sinh hoạt ở Bình Nhưỡng chắc không mấy vui.
Sáng họ có thể ra đường ngắm tượng Kim Nhật Thành, tối về nhà xem tivi độc một kênh tuyên truyền tiếng Triều Tiên.
Chạy sang Trung Quốc cũng không hẳn là tốt vì nước này thường hay mặc cả với các đại cường Phương Tây nên chắc gì đã thương gì những kẻ thất thế.
Thậm chí Hong Kong, dưới quyền Trung Quốc, đã không cho ông Thaksin được lưu trú.
Nhiều nhà độc tài châu Á gửi tiền của ở Singapore nhưng tòa án xứ này vẫn dùng luật Anh và nếu có tranh tụng đòi tiền của thì cũng chưa biết thế nào.
Như thế, nếu chạy đâu cũng không thoát thì cách hay nhất là để tiền trong nước, nhờ nhân dân giữ, vừa khỏi vất vả khuân đi vác lại mà cuối cùng vẫn bị tịch thu.
Khôn ngoan kiểu châu Á?
Ở Miến Điện, nhân nghị viện mới khai mạc, tin tức nói "Thống tướng Than Shwe không ra tranh chức tổng thống".
Tôi nghe một đồng nghiệp từ BBC Miến Điện nói đừng ai ngây thơ cho rằng ông Than Swe rút đi không kèn không trống.
Khôn ngoan hơn các nhà độc tài Trung Đông, ông ta tin rằng diễu võ dương oai khi tuổi đã già là điều tối kỵ nên chọn cách rút vào hậu trường để giật dây.
Làm thế vừa ít phải chịu trách nhiệm trực tiếp, vừa kín đáo lo cho con cháu, thân thuộc làm ăn, tẩu tán tài sản đúng nơi, đúng chỗ.
Hôm trước một anh bạn tại Pháp nói với tôi sao dạo này ở Việt Nam nhiều cụ "nguyên" phát biểu rất mạnh về dân chủ hóa, cứ như là sắp ủng hộ hẳn "đa nguyên".
Có người nói vì các cụ về làm dân nên nhìn và nghĩ cũng gần dân hơn.
Nhưng có thể đây là trí khôn châu Á, nói mạnh để tránh trách nhiệm lỡ khi có chuyện?
Biến động Đông Âu hồi 1989-1990 từng bị một số vị ở Việt Nam coi là "cơn ác mộng", "trận động đất".
Nhưng so với những gì xảy ra hiện nay ở Trung Đông thì chuyển đổi thể chế Đông Âu trong hòa bình và văn minh là giấc mộng vàng cho tất cả.
Các cựu lãnh đạo cộng sản ở Nga, Ba Lan, Hungary, Tiệp không ai phải bỏ nước đi sống lưu vong.
Có người còn tiếp tục giữ các vị trí trong môi trường mới và để lại danh tiếng, còn cháu họ cũng không phải trốn đi đâu cả.
Mới tuần qua, Tổng thống Nga Dmitry Medvedev khai trương bức tượng của cố Tổng thống Boris Yeltsin, cựu lãnh đạo đảng Cộng sản Nga nhưng cũng là tổng thống dân
chủ đầu tiên của Liên bang thời hậu Xô Viết.
Bởi thế, nhân dịp Tết Tân Mão, tôi chúc các nhà độc tài khắp bốn phương trời hãy bình tĩnh nhìn thời thế, và chọn cách rút lui sao cho yên ấm, lịch lãm.
Tôi cũng mong các vị "đương" nếu không còn phép gì giúp dân giúp nước thì tìm cách hiền hòa chuyển sang vị trí "nguyên" để mọi bề được "nguyên vẹn".

Bình luậnĐể lại lời bình
Các cụ "nguyên" vẫn nguyên cái "khôn lỏi" (cơ hội chủ nghĩa), đặc biệt là cụ "nguyên CT QH". Giống như thời còn phấn đấu leo cao và đương chức, các cụ "nguyên" luôn đánh cờ nhiều nước.
Thẳng thắn, thật thà cho lời khuyên chân tình, hữu lý đúng lúc, đúng dịp như Nguyễn Giang thật là bách phát. Xin trích lại nguyên văn đoạn cuối để ủng hộ Nguyễn Giang và các cụ đương ngã về phía "nguyên" trong tương lai:
"Các cựu lãnh đạo cộng sản ở Nga, Ba Lan, Hungary, Tiệp không ai phải bỏ nước đi sống lưu vong.
Có người còn tiếp tục giữ các vị trí trong môi trường mới và để lại danh tiếng, còn cháu họ cũng không phải trốn đi đâu cả.
Mới tuần qua, Tổng thống Nga Dmitry Medvedev khai trương bức tượng của cố Tổng thống Boris Yeltsin, cựu lãnh đạo đảng Cộng sản Nga nhưng cũng là tổng thống dân chủ đầu tiên của Liên bang thời hậu Xô Viết.
Bởi thế, nhân dịp Tết Tân Mão, tôi chúc các nhà độc tài khắp bốn phương trời hãy bình tĩnh nhìn thời thế, và chọn cách rút lui sao cho yên ấm, lịch lãm.
Tôi cũng mong các vị "đương" nếu không còn phép gì giúp dân giúp nước thì tìm cách hiền hòa chuyển sang vị trí "nguyên" để mọi bề được "nguyên vẹn"."
Tôi còn muốn thấy VN đi trước TQ trong chuyện này để cho đàn em có dịp đáp lễ dạy lại cho đàn anh "một bài học". Cảm ơn Nguyễn Giang. Mừng Năm Con Thỏ chí lý ôi chí lý! Trời Già Quả Có Mắt! Ôi Thượng Đế Vĩ Đại!
việt nam vẫn là việt nam, cộng sản vẫn là cộng sản, tôi ủng hộ thể chế chính trị bây giờ ở Việt Nam....
Người Việt Nam luôn khôn lỏi, giỏi cắn xé nhau chứ ít ai dám nghĩ đại sự. Khi xảy ra biến cố lớn thì rất giỏi đánh nhau, giỏi chém giết cho một thứ hư vô là "độc lập".
Lãnh đạo Việt nam khi thời bình thì hưởng lợi, khi xảy ra biến cố thì đổ hết lên đầu dân. Lịch sử Việt Nam cho thấy rồi, cứ xây xây đắp đắp được một tí thì có ngoại xâm, thế là dân đen bị ủn ra trận chết sạch.
Muốn phát triển và giữ được sự giàu mạnh thì ngoài cái việc "ăn no vác nặng", lao nô khắp nơi, bán trôn tứ xứ ra thì cần phải biết tạo cho mình cái thế không để ai động vào mình được. Việt nam chả có gì ngoài "máu và xương". Hễ có biến thì chỉ biết lấy máu và xương ra thôi.
Tôi cũng hay đọc bài của Nguyễn Giang thường thì Anh hay móc xéo vào cái "cộng sản" để hút khách, nhưng có vẽ trong bài viết này Anh vẫn chưa thu thập đủ dữ liệu nên cục mồi "cộng sản" chưa đủ đô để "hút" thì phải? hy vọng các bài viết sau Anh chuẩn bị kỹ hơn. Năm mới chúc Anh và gia đình An Khan Thịnh Vượng.
Việc tướng Than Shwe bỏ chính trường để giật dây phía sau, cả thế giới đều nói như thế cần gì phải đợi đến Nguyễn Giang 'chat' với đồng nghiệp Miến mới biết? Đây là NG ngây thơ, hay là sợ mọi người thực sự nên mới bật mí cho hay?
Tổ quốc Trung Hoa của các vị ỏ VN sẽ dang tay che chở cho các vị ấy khi có biến cố xảy ra thôi.
Mong rằng những lãnh đạo độc tài ở Việt Nam sẽ khôn ngoan cân đo giữa lợi ích của quốc gia và lợi ích của chính mình; nếu sớm thay đổi thể chế chính trị, thực hiện thể chế dân chủ, đa nguyên đa đảng thì Đảng CSVN sẽ được lòng dân và còn chỗ đứng; nếu tham lam quyền lực quá độ, nếu vẫn giữ độc đảng, không chịu thay đổi thì họ sẽ phải bị dân đuổi chạy sang Trung Quốc lánh nạn, mang tiếng phản quốc nhưng lại an nhàn trên thiên hạ ở nuớc “ông anh”. Nghĩ mà tủi quá. https://giaiphapdanchu.blogspot.com
Trông người lại nghĩ đến ta: VN có một “nhóm độc tài” nên không một cá nhân nào phải mang lấy trách nhiệm hoặc chịu tội trước lịch sử dân tộc cả. Khi người dân, chứ không cần “ thế lực thù địch” nào, nhận ra sự áp bức đã đến cùng cực, và mất kiên nhẫn vì những lời hứa “dân chủ, tự do, công bằng, văn minh” chỉ ở đầu môi chót lưỡi và trên giấy tờ, thì với một mồi lửa nhỏ -có thể có sự hậu thuẩn của một “cụ nguyên” nào đó, và tất nhiên được sự ủng hộ của nhiều cộng dồng khác- thì mọi sự đều có thể xảy ra đối với một dân tộc đã dám hy sinh hàng triệu người cho cuộc chiến . Vấn đề là ĐCSVN có thức thời để can đảm và hy sinh quyền lợi tự làm một cuộc cách mạng nhung cho dân tộc hay không? Hoặc vì “ bỏ điều 4 HP là tự sát” nên Quân đội và công an “thanh bảo kiếm của đảng” sẽ nổ súng để lập lại một thiên an môn cho VN? Các bạn có đoán ra không?
Người Việt có tính thụ động nên dù được dân chủ rồi cũng sẽ mất lại rất dễ. Vì thụ động nên "đèn nhà ai nấy sáng", "ai làm gì mặc ai, còn tôi sao cũng được". v.v. Muốn có được dân chủ lâu dài, mọi người Việt cần tham gia vào xã hội và chính trị đất nước.