Tư liệu về December 2010

Chuyện cuối năm: Thụy Điển đóng cửa sứ quán

Tin Thụy Điển sẽ đóng cửa Đại sứ quán tại Hà Nội làm cho nhiều người sững sờ.

Trong đó có tôi.

Tôi luôn khâm phục các quan chức ngoại giao từ quốc gia nhỏ bé ở Bắc Âu về độ thân thiện với báo chí.

Từng có cơ hội giao tiếp (qua điện thoại và email) với bốn đời đại sứ Thụy Điển tại Hà Nội, mỗi lần phỏng vấn đại sứ là một lần để lại ấn tượng.

Đại sứ Thụy Điển tại Việt Nam, staffan herrstrom

Đại sứ Thụy Điển tại Việt Nam Staffan Herrstrom

Họ luôn biết báo chí cần gì khi nói chuyện, khi trả lời phỏng vấn. Ít khi họ tránh né khi đưa ra nhận xét về Việt Nam.

Nhà ngoại giao Thụy Điển khá thân thiện, mềm mỏng và hiểu biết. Tiếng Anh nói rất tốt.

Sau phỏng vấn họ còn gửi ảnh đại sứ và các thông tin nền để phóng viên viết bài.

Và hầu như ông đại sứ nào cũng đưa ra một thông điệp ngắn gọn: Một nền báo chí tự do là công cụ hữu hiệu để chống tham nhũng.

Nếu tòa nhà số 2 Núi Trúc khóa cửa, tắt đèn, tôi e rằng từ nay sẽ thiếu hẳn lời động viên chí tình, hay ngọn hải đăng rọi sáng cho nhiều nhà báo trong nước, vốn "phân vân" tìm lề trái, lề phải khi viết bài chống tham nhũng.

Quyết định của chính phủ Thụy Điển cắt giảm ngân sách của Bộ Ngoại giao cho thấy khủng hoảng kinh tế tại Âu châu là cái gì đó trầm trọng và sâu rộng hơn mọi người suy tưởng.

Và sức ép của nền chính trị đa nguyên trong nước.

Chính phủ trung hữu của Thủ tướng Fredrik Reinfeldt, tái đắc cử tháng 9/2010, thiếu hai ghế để nắm đa số. Quyết định cắt giảm chi tiêu của chính phủ được thông qua với tỷ lệ sít sao, đa số chỉ là một phiếu.

Ai cũng nghĩ Thụy Điển là quốc gia ít bị ảnh hưởng nhất của suy thoái kinh tế toàn cầu.
Có thể chúng ta đã lầm.

Toàn châu Âu nay đang sống trong kỷ nguyên tiết kiệm và thắt lưng buộc bụng. Từ Athens (Hy Lạp) sang đến Luân Đôn (Anh Quốc). Từ hòn đảo Ireland sang Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha (vùng Iberia). Và nay đang lan tỏa đến bán đảo Scandinavia.

Khi chính phủ cần giảm ngân sách, cần tiết kiệm chi tiêu công, các bộ, ngành đều chịu sức ép như nhau.

Trong đó có Bộ Ngoại giao.

Tôi cho rằng một trong những lý do Thụy Điển đóng cửa đại sứ quán tại Việt Nam là do quan hệ hai nước quá tập trung vào viện trợ phát triển. Và hội chứng, "Việt Nam trở thành nước thu nhập trung bình."

Trong khi hoạt động thương mại, đầu tư, du lịch, trao đổi văn hóa chỉ ở mức bình thường.

Cạnh đó còn là vai trò ngày càng mở rộng của ĐSQ Thụy Điển tại Bangkok, Thái Lan.
Trong tương lai rất có thể ĐSQ Thụy Điển ở Bangkok sẽ lo phần lớn công việc của ĐSQ ở Hà nội.

Chuyện chuyển bớt việc từ Hà Nội sang Bangkok đã được thực hiện tại ĐSQ Anh thời gian gần đây. Người Việt Nam xin visa vào Anh bây giờ phải sang gửi hồ sơ sang Bangkok.

Khi Việt Nam đạt thu nhập bình quân trên 1000 USD đầu người, viện trợ phát triển của Thụy Điển sẽ dần được chuyển sang các nước khác, được xếp vào diện nghèo đói hơn.

Và khi lượng ODA dành cho Việt Nam giảm, có lẽ người ta cho rằng không cần cả một phái bộ ngoại giao đồ sộ như vậy để "trông coi" các dự án đang ngày càng ít đi.

Viện trợ ODA của Thụy Điển dành cho VN năm 2009 là 16,3 triệu euro. Ngân khoản dành cho các dự án chống tham nhũng là 839.000 euro.

Tân đại sứ Thụy Điển tại Việt Nam, Staffan Herrstrom từng phát biểu với BBC Việt Ngữ rằng với vị thế "thu nhập trung bình" của Việt Nam, thời gian tới quan hệ hai nước sẽ thay đổi.

Từ viện trợ đơn phương chuyển sang các dự án hợp tác đầu tư, kinh doanh. Trong các lĩnh vực giảm nhẹ thay đổi khí hậu, giải quyết ô nhiễm môi trường. Và hợp tác trong các lĩnh vực phổ quát hơn, như dân chủ, nhân quyền, chống tham nhũng, bình đẳng giới, y tế, vân vân...

Chuyện ĐSQ Thụy Điển đóng cửa như nhắc chúng ta câu nói cửa miệng trong thế giới đầy biến động: Không có điều gì là chắc cả. Mọi việc đều có thể xảy ra.

Bạn nghĩ sao?

Bật mí Toàn thư và tâm sự của phóng viên ghế bành

Người ủng hộ ông Julian Assange ngoài tòa án London tự bịt miệng để phản đối vụ bắt ông.

Người ủng hộ ông Julian Assange ngoài tòa án London tự bịt miệng để phản đối vụ bắt ông.

Nói như một đồng nghiệp trong BBC Việt ngữ thì chúng tôi là những 'phóng viên ghế bành', cả năm mới có đôi ba dịp đi duty trip làm phóng sự từ chỗ này chỗ khác.


Những nơi vô cùng nguy hiểm như Irag, Afghanistan thì chỉ có các phóng viên kỳ cựu của BBC News được cử đi, còn chốn độc đáo như sa mạc Sahara, Nam Cực, Trung Á hay thánh địa Jerusalem vì không liên quan đến vùng mình đưa tin nên đi công tác là chuyện hơi khó, nếu thích thì cứ tự mua vé làm du khách thôi.

Anh Quốc khó khăn kinh tế, châu Âu khủng hoảng đồng euro là những điều tác động đến tâm trí của chúng tôi hàng ngày nhưng việc chính vẫn là đưa tin Việt Nam và Trung Quốc, Bắc Hàn hay Campuchia, Miến Điện bởi đó là tiêu chí hàng đầu của Ban Tiếng Việt.

Và tin tức thì cứ hết ngày này sang tháng khác, toàn chuyện xảy ra ở chốn xa vời, khiến phóng viên ghế bành thấy cái giá trị công việc của mình sao mà khó định đoạt, tác động cũng khó đo lường.

Cho đến khi vụ Wikileaks nổ ra thì tôi mới thấy sức mạnh của ngôn từ, của văn bản, điện tín, của những chuyện do những nhà báo hoàn toàn làm việc từ văn phòng tung ra sau khi ký kết với mạng của nhân vật quái chiêu chưa từng có, ông Julian Assange.

Hiện nay các bình luận từ Anh, Mỹ sang Ý, Pháp, Trung Đông, châu Phi, châu Á đều chưa đồng ý được là tác động của Wikileaks với chính giới toàn cầu ra sao.

Bên bảo cũng chỉ ồn ào, làm xấu mặt người này người kia rồi qua đi, bên nói vụ này thay đổi các ngành tình báo, ngoại giao và cả cách làm báo.

Những người chỉ trích nói WikiLeaks nay không chỉ gây chuyện xấu hổ cho một số chính khác, mà đang dần trở nên nguy hiểm, vô trách nhiệm.

Lộ ra trần trụi?

Ở văn phòng, chúng tôi cũng bàn xem, đầu tiên gọi WikiLeaks là gì trong tiếng Việt.

Nói là chuyện 'rò rỉ tin mật' hay 'điện tín' (leaked cables) cũng không sai.

Mà gọi là 'tin tình báo bị tiết lộ' cũng đúng.


Hình Thủ tướng Đức, Tổng thống Mỹ và Thủ tướng Ý và ông Julian Assange bằng sứ bày bán tại Naples, Ý (AP Photo/Salvatore Laporta).

Đi vào văn hóa dân gian: hình Thủ tướng Đức, Tổng thống Mỹ và Thủ tướng Ý và ông Julian Assange bằng sứ bày bán tại Naples mùa Giáng Sinh.
Nhưng tôi nghĩ gọi thế chỉ mô tả được hiện tượng chứ không phải bản chất và tham vọng của ông Julian Assange và những người cùng ông ta tung ra các bản tin đang làm đảo lộn chuyện thời sự quốc tế.


Gọi là Wiki, tôi nghĩ họ có ý coi đó như một bách khoa toàn thư về nội dung, và một kênh thông tin về mặt kỹ thuật, nối phần bí mật của chính giới quốc tế với phần công khai, kể cả khi sự công khai đó là cách hô to: Hoàng đế cởi truồng!

Bộ Bật mí Toàn thư này, theo tôi, đã và đang có tác động vừa mạnh mẽ, vừa lâu dài làm thay đổi hoàn toàn nghề báo quốc tế.

Về tác động gây choáng, gây chấn động tức thời, nó đã là một cơn sóng thần tsunami về tin tức.

Về lâu dài, nó lại cứ nhả ra dần, rò rỉ dần và ngấm dần vào mọi lĩnh vực, và sẽ còn lan rộng từ chính trị sang các ngành khác.

Chứng khoán ở Mỹ đã sụt một chút hôm vừa rồi sau khi WikiLeaks nói sẽ công bố cả các tin mật bị lộ về giới doanh nghiệp ở Wall Street.

Giới viết sử, các lãnh đạo đang hoặc sắp soạn hồi ký chắc chắn không thể không đọc và 'tư vấn' với hàng trăm nghìn tài liệu WikiLeaks tung ra.

Nghề nghiên cứu truyền thông (media studies) sẽ sản sinh ra các thạc sĩ, tiến sĩ chuyên về Wikileaks.

Nhưng chỉ nói riêng về nghề báo thì như tôi vừa nêu, vụ Wikileaks cho thấy không cần phải sang Afghanistan, Iraq hay xâm nhập vào Zimbabwe, Miến Điện và Bắc Hàn mới có được bài viết đáng giá.

Vì nếu nghề báo thực sự là nghề đưa tin, tìm ra các câu chuyện dư luận quần chúng muốn biết, và ai đó muốn che dấu đi, thì cái mỏ Wikileaks này quả là sân chơi dư sức cho nhiều BBC, CNN, New York Times, The Guardian, Le Monde, Der Spiegel v.v.

Hóa ra làm phóng viên ghế bành không nhất thiết là một công việc buồn tẻ, miễn là làm đúng thiên chức tìm tin, moi tin và công bố một cách có trách nhiệm.

Ở đây có sự khác biệt giữa việc đăng bài thô dạng tư liệu của WikiLeaks mang nhiều tính giang hồ và việc biên tập lại của các báo lớn.

Nhưng chính sự quái dị, bất chợt, phi truyền thống của Wikileaks đang là thách thức cho các cơ quan truyền thông có tên tuổi và các nhà báo gạo cội.

Vừa ẩn hiện khôn lường, các cú tiết lộ không phải là dạng trang tin xã hội, tin mạng tùy hứng, xả stress, chống phá lung tung mà có chiến lược 'ra quân' rất thâm sâu.

Thời điểm họ tung ra các nội dung cũng không phải là tình cờ.

WikiLeaks không phải là dạng trang 'bất đồng chính kiến' vì đã và sẽ còn hợp tác với nhưng tờ báo đầy uy tín ở Âu Mỹ nên các tiết lộ đến được công chúng qua cả mạng, báo in và các diễn đàn chính thống.

Vì thế, sau WikiLeaks, mọi chuyện sẽ trở nên khác hẳn.

Hiện ông Assange đã bị bắt theo cáo buộc liên quan đến tình dục, khiến một số blogger ở đùa rằng Thuỵ Điển 'mượn điều 88 của Việt Nam'.

Chưa rõ việc xử ông ra sao nhưng nhân vật 39 tuổi này đã đi vào văn hóa dân gian châu Âu: hình bằng sứ của ông được bày bán mùa Giáng Sinh này ở Ý, bên cạnh hình Tổng thống Obama và các nhân vật lãnh đạo quốc tế.

Kể cả khi không còn Julian Assange chỉ đạo, một mạng lưới những người cộng tác hay sẵn sàng ủng hộ WikiLeaks vẫn còn đó, mà con số này có thể lên tới hàng trăm nghìn.

Chưa kể, nếu mạng này bị đóng - một điều khó xảy ra về mặt kỹ thuật - thì không có gì đảm bảo là sẽ không có các mạng khác, học theo cách lấy tin có hệ thống và tuồn ra ngoài.

Công tác bảo mật sẽ tiếp tục được tăng cường nhưng kể từ khi có điện tín và nhất là Internet, việc đảm bảo thông tin liên lạc hoàn toàn không bị 'bật mí' trở nên không tưởng.

Ta thử hình dùng sau WikiLeaks mà hiện chủ yếu tập trung vào Hoa Kỳ dần dần sẽ có riêng các mạng UKLeaks, VinaLeaks, ChinaLeaks, IslamLeaks thì mọi chuyện sẽ ra sao?

Xem thêm 'Wikileaks nói về lãnh đạo Việt Nam' ở địa chỉ: https://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/01/110113_more_wikileaks_onvietnam.shtml

BBC © 2014BBC không chịu trách nhiệm về nội dung các trang bên ngoài.

Trang này hiển thị tốt nhất với phần mềm lướt mạng có mở CSS. Nếu không có chức năng này, hoặc phần mềm cũ, bạn vẫn đọc được nội dung trên trang này nhưng không tận dụng được hết các chức năng. Nếu có thể hãy nghĩ đến chuyện nâng cấp phần mềm hoặc mở CSS lên.