Quán phở Hà Nội đón bà Clinton
Trong một lần về Hà Nội làm loạt bài 'Làng nghề thủ công' nhiều năm trước, tôi bước vào một tiệm bán lụa ở Hàng Gai với ý định phỏng vấn người bán hàng thì bỗng thấy một bức hình mẹ con bà Hillary Clinton 'sáng choang' ngay lối vào.
Cô bán hàng thay vì trả lời về hàng lụa, đã hồ hởi kể lại chuyến thăm không lâu trước đó của Tổng thống Clinton cùng phu nhân đến Hà Nội, và bà Hillary đã đến chính tiệm của cô để mua đồ cùng ái nữ Chelsea.
Chuyến thăm đầu tiên của ông Clinton đến thủ đô Việt Nam nay nhớ lại quả là nhiều ý nghĩa, nhiều cảm xúc.
Tôi được nghe một quan chức nhà nước kể khi bà Clinton đi ra phố, có nhiều phụ nữ Việt Nam bám theo để hỏi chuyện.
Có người còn hỏi cả chuyện Monica Lewinsky và tỏ ra cảm thông với bà vì "ông nhà đẹp trai quá".
Bà, Clinton, vẫn theo lời kể khó kiểm chứng đó, đã "ngửa mặt lên trời cười ha ha".
Nay bà sắp lại đến Hà Nội, lần này ở cương vị ngoại trưởng chứ không phải phu nhân tổng thống, và để dự hội nghị an ninh vùng do Asean chủ trì.
Vị thế Việt Nam đã khác nhiều sau ba đời tổng thống Mỹ, và chuyện quan hệ kinh tế, quân sự song phương thì đã được nhiều người bình luận, tôi chỉ muốn nói về cách tiếp khách.
Phó hội Asean
Hôm trước họp các biên tập viên vùng châu Á của BBC, chuyện bà Clinton đến Hà Nội cũng được bàn, trong bối cảnh vai trò của Asean.
Đồng nghiệp Indonesia, cô Menuk Suwando thì cho rằng Asean vốn là tổ chức 'không xương sống' nên cũng chẳng hy vọng đạt gì từ hội nghị, cùng lắm là làm nơi để các cường quốc mượn chỗ họp để bàn chuyện của họ.
Đồng nghiệp ban Miến Điện thì xác nhận một phóng viên của họ sẽ vào Hà Nội để đưa tin vì chủ đề Miến Điện chắc chắn sẽ nằm trong nghị trình.
Vậy Việt Nam nằm ở đâu trong các tính toán của Hoa Kỳ khiến bà Clinton phải "thân gái dặm trường", không có ông Bill đi cùng?
Như các lãnh đạo Mỹ khác, bà Clinton cũng thường đến Việt Nam "trên đường đi đâu đó", với cái địa chỉ kia luôn khẩn cấp hơn, ví dụ như Nam Hàn (vụ tàu Cheonan) và Pakistan (chuyện Taliban)
Chặng đặc biệt quan trọng của bà là đến Afghanistan dự hội nghị Kabul nhằm xốc vác lại chiến lược địa phương hóa và chuyển quyền cho nước sở tại, tạo lối thoát cho Hoa Kỳ, hệt như thời 'Việt Nam hóa chiến tranh' sau Hòa đàm Paris ở Nam Việt Nam.
Biên tập viên Nam Á, cô Jenny Norton hỏi tôi có phải một lần nữa bà Clinton sang Việt Nam cũng chỉ để "mượn chỗ" bàn trước với các nước lớn về những chuyện cần thiết cho an ninh vùng, và Việt Nam đóng vai trò gì ở đây?
Tôi trả lời: "Các bạn cứ hình dung Hà Nội như một quán phở, mời đủ các khách sang hèn vào ăn, và ai muốn bàn chuyện làm ăn gì cũng được".
"Ăn phở xong thì vui vẻ ra về, chủ quán được lợi là có khách, được tiếng mà chẳng cần tốn nhiều vốn."
Mọi người cười và có vẻ thích cách so sánh đó.

Nhưng sợ họ hiểu lầm, tôi nói rằng vai trò 'quán phở' là rất quan trọng và là thành công ngoại giao của chính quyền Việt Nam sau nhiều năm nay.
Ngoại giao Phở
Việt Nam không phải và chắc sẽ còn lâu cũng không trở thành trung tâm tài chính khu vực.
Nhưng di sản giao lưu và cả xung đột với gần hết các đại cường trong Hội đồng Bảo an, và cả Nhật Bản, rồi Campuchia, Thái Lan etc. khiến một nước Việt Nam hòa bình có vai trò môi giới chính trị vùng khá nổi.
Thực ra chẳng cần theo học thuyết domino, hay triết lý địa chính trị cao sang kiểu 'Dàn nhạc Đông Tây' gì như ông Kissinger rao giảng, Hà Nội đã và đang là 'quán phở' của vùng Đông Nam Á.
Nay có khách Đông Bắc Á, Trung Quốc, Hoa Kỳ nữa thì càng hay.
Phở giúp Việt Nam làm bạn được với nhiều quốc gia, vốn bỏ ra cũng ít.
Đùa một chút, món phở hóa ra lại hay vì đó là thứ pha trộn nhiều hương vị, nhiều loại chế biến nhưng cũng đủ đặc biệt để đứng riêng thành 'Pho Noodle Soup' trong tiếng Anh.
Phở có thể là thịt gà, nếu khách Ấn Độ, Hồi giáo kiêng thịt bò, thịt lợn.
Quý bà Âu Mỹ nào kiêng hẳn protein theo mốt 'xanh và sạch' đang thịnh bên trời Tây thì có ngay phở đậu, phở chay.
Bác khách Trung Quốc ham dầu mỡ thì có thể chén phở xào.
Cũng do ảnh hưởng văn hóa bên ngoài, quán phở Việt Nam có thể phục vụ cả trà Tàu, hay cả cà - phê Tây nếu khách muốn.
Thậm chí, nếu khách hàng có choảng nhau thì quán phở cũng chỉ có mấy cái ghế gỗ, bàn nhựa, hỏng cũng không quá tốn tiền.
Tóm lại, hội nghị Asean cộng 3 chứ cộng 5, 6, 7 thì quán phở bình dân Hà Nội cũng "tiếp chiêu" được hết.
"Học thuyết bát phở" trong đối ngoại Việt Nam, nếu chuyển thành 'Noodle Soup Doctrine" có khi giúp ít nhiều vị viết được PhD mà không cần copy đề tài ở nước ngoài.
Việt Nam, ít ra là trong con mắt của báo chí Anh Mỹ, đã là ví dụ tích cực để người ta thuyết phục Miến Điện và Bắc Hàn chuyển đổi.
Vươn lên tầm 'lãnh đạo khu vực' như có vị ở Việt Nam mơ thì chắc là khó, vì tầm chưa đủ, nhưng tôi nghĩ cứ vui với vai trò chủ quán hòa nhã, cởi mở với đủ loại khách thì ngoại giao Việt Nam sẽ còn đi xa.
Chỉ cần bác chủ quán không tỏ ra giận hờn nếu mấy vị khách tóc vàng mắt xanh muốn mời cả 'bất đồng chính kiến' đến ăn phở cùng, hoặc ăn xong cứ nằng nặc muốn đến nhà họ uống nước chè xanh.
'Bất đồng chính kiến', xét cho cùng cũng vẫn là người nhà, và thực hành 'đa nguyên' trong tinh thần 'phở thập cẩm' một chút chắc sẽ chỉ tốt hơn cho sức khoẻ.
Văn hóa Đông Nam Á dù sao cũng có sẵn tính đa nguyên, đa dạng hơn vùng Đông Bắc Á, và không tiếp thu tốt các ý thức hệ cứng ngắc gốc Cơ Đốc- Do Thái như đạo của cụ Marx.
Báo Mỹ mấy hôm nay đã cảnh báo bà Clinton trước giờ bay đến Việt Nam trong chuyến đi dài 9 ngày sang ba vùng của châu Á rằng "dư luận Mỹ đang ngày càng nghi ngờ về chiến lược Afghanistan" của chính quyền Obama.
Hy vọng trong chặng dừng Hà Nội, bát phở nóng sẽ giúp bà thư giãn đôi chút, sau trận đấu trí kinh hoàng ở Kabul.


Bình luậnĐể lại lời bình
Bài viết rất hay và dí dỏm nhưng rất xác thực.
Hy vọng trong thời gian tới có thêm nhiều bài viết như vậy để chúng ta cùng cười và ngẫm nghĩ.
Bài "Quán phở Hà Nội đón bà Clinton" của Nguyễn Giang thật thú vị, trung dung.
Trung là đi đúng được vào mắt bão, tâm điểm của cơn giông chuyện.
Dung là vào đời, giản dị, hồ nhiên.
Bài viết lung linh đầy hương vị phở, cảm ơn anh chủ quán.
Bài viết rất hay, dùng hình ảnh so sánh rất độc đáo, vừa gần gũi vừa dễ hiểu. Rất đáng để người ta phải suy ngẫm. Thanks!
haha bài viết quá đỉnh, nhẹ nhàng nhưng mà đáng phải ngẫm nghĩ.
Em cũng thích idea VN trở thành quán phở của thế giới :x
Một bài viết hết sức cá nhân và sặc mùi chống Việt Nam, không hiểu tình hình thực tế hiện tại của Việt Nam và thế giới, cũng dễ hiểu vì tác giả đã lâu không về Việt Nam và vẫn còn kiểu suy nghĩ hằn học từ thời còn chiến tranh. Cũng như mời đây ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng đã bị một kẻ ngông cuồng tấn công trong khi đang biểu diễn tại Mỹ, thực cái người tên là Lý Tống này vẫn còn căm tức, u uất với Việt Nam và việc tấn công Đàm Vĩnh Hưng chỉ là sự trút giận mù quáng vì Đàm Vĩnh Hưng là từ Việt Nam sang.Thời thế đã thay đổi, Việt Nam và Mỹ đã chơi với nhau, và trong canh bạc mới của thế giới, hai nước này đang cần có nhau,đó là thực tế.
Đúng vậy, bài viết hay, dí dõm. Nhưng sao lai bi quan về lãnh đạo và vai trò của Việt Nam vậy?! Nếu như trước đây dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN đã đoàn kết mọi tầng lớp dân tộc đánh đuổi được bọn Thực dân, Đế quốc thì sao hôm nay ĐCSVN không thể đưa Việt nam đến đài vinh quang sánh vai với các cường quốc năm châu?
Bài viết rất hay nếu tác giả không tự ti và làm người đọc hiểu lầm là kém hiểu biết của mình. Trong quan hệ ngoại giao giữa các nước, làm gì có chuyện tiện đường như đi tham quan du dịch vậy. Từng bước đi phải hết sức thận trọng, lỡ một bước là sa xuống hố liền. Vậy nên đến nước nào làm việc gì là phải cân nhắc nâng lên đặt xuống, chứ làm gì có chuyện tiện đường để tiết kiệm tiền hay để giải stress. Còn nếu Việt Nam được các nước mượn chỗ thì tầm của Việt Nam càng cao chứ sao lại tự ti là mình không quan trọng vậy. Nếu Việt Nam có "Hà Nội đã và đang là 'quán phở' của vùng Đông Nam Á" thì quá tuyệt vời, chỉ sợ không được vậy. Còn nói Việt nam mơ thành lãnh đạo khu vực thì không dám đâu. chỉ khổ dân thôi. Nói chung là bài viết rất hay. Chọn hình tượng khá chính xác và hài hưúơc. Hy vọng tác giả có thêm nhiều bài hay nữa.
Bạn Nghĩa Công chắc là một người bất bình thường, rất thích vào mấy "trang phản động" để xem nó "xuyên tạc" như thế nào rồi chửi đúng không? Mà chắc gì đã đọc, thấy bài nào xuất hiện là chửi thôi
bài viết hay quá nhỉ
Anh giang viet bai nay di dom qua
Anh Giang Viết bài này rất dí dỏm. nhưng tôi chỉ sợ rằng mời mấy ông khách đó vào ăn phở mà các ông ấy trả tiền phở thì quá tốt, nhưng nếu mấy ông khách đó không trả tiền Phở mà còn lấy cả Tô mang về thì sao nhỉ?
Nhờ các Bác nghỉ xem trường hợp này ông Chủ quán phở phải xử lý thế nào?
Bài viết khá thú vị,
Tôi không thích câu : " Vươn lên tầm 'lãnh đạo khu vực' như có vị ở Việt Nam mơ thì chắc là khó " Nghe tự ái quá, may mà có câu thòng sau đó cũng xác đáng " ... tầm chưa đủ "
Tôi thích nhận định : " cứ vui với vai trò chủ quán hòa nhã, cởi mở với đủ loại khách thì ngoại giao Việt Nam sẽ còn đi xa "
Tks bác tác giả !!!