Skip to main contentAccess keys helpA-Z index
BBCVietnamese.com
chinese
russian
french
Other Languages
29 Tháng 6 2006 - Cập nhật 23h34 GMT
Gửi trang này cho bè bạnBản để in ra
Miền Nam và việc hóa giải các chủ nghĩa

Tác giả bàn về sự năng động của miền Nam
Các tin tức về việc thay đổi lãnh đạo Việt Nam trong tháng này cho thấy nhiều niềm tin hơn vào qúa trình đổi mới của Việt Nam.

Hai trong số các vị trí cao nhất nước là người xuất thân từ miền Nam Việt Nam. Qua kết quả chuẩn thuận lãnh đạo vừa qua, ta thử tìm hiểu thêm về việc miền Nam đã hóa giải các tín điều như thế nào trong sinh hoạt chính trị hiện nay.

Tính địa phương - khu vực

Ở nước nào cũng vậy, tính địa phương là điều luôn luôn được tính đến trong các lựa chọn người lãnh đạo.

Ở Trung quốc hay ở Hoa kỳ hay Pháp và các nước Phi châu, một người lãnh đạo hay cái chính phủ được dựng lên đều là sự lựa chọn mang tính tiêu biểu cho tinh hoa của đất nước đó, dân tộc đó; cũng có thể là sự lựa chọn tuần tự của các Đảng nào đưa ra được chương trình hành động phục vụ cho người dân tốt nhất.

Còn ở Việt Nam, sự lựa chọn trong 20 năm trở lại đây cho thấy người lãnh đạo chính phủ điều hành công việc của đất nước luôn đặt vào người miền Nam Việt Nam.

Vì sao có sự chọn lựa được thống nhất cao như vậy?

Ngay sau khi đất nước được thống nhất và đặc biệt là sau Đại Hội 6 năm 1986, vấn đề chọn người điều hành đất nước tức chức vụ Thủ tướng đều nhắm vào sự lựa chọn phải là người miền Nam.

Lý giải cho điều này không hề khó: người lãnh đạo ở Miền Bắc thường mang tính chặt chẽ, rào đón lấy lòng nhưng thiếu quyết đoán.

Miền Nam, người dân ở miền Nam một miền đất ở vùng "tạm chiếm" mang đến cho người dân miền Bắc và miền Trung sự ngưỡng mộ và quý trọng vì đó là nơi đầu sóng ngọn gió trong thời 54-75 và sự phồn vinh tại miền đất này cùng sự hào sảng của người dân miền Nam kể cả về cá tính của bất kỳ ai rất dễ nhận diện trong sinh họat và hành động.

Khi Bắc - Nam là một sau 1975, người dân miền Bắc ùa vào miền Nam và thấy bằng tận mắt mình, đất nước và con người ở vùng đã sống với Mỹ - Ngụy là thế nào.

Đằng sau lớp phông màn chính thống còn có cốt cách khác của miền Nam

Chưa hết, các nhà trí thức miền Nam sau 1975 cũng chinh phục các trí thức miền Bắc khi họ sống và làm việc với nhau. Trí thức miền Nam sống tại Sài Gòn có tính chuyên môn khoa học cao về cả lý thuyết lẫn hành sự trong công việc công quyền và kinh doanh. Đặc biệt là giới trí thức Nam bộ được đào tạo từ Pháp và sau này từ Mỹ trở về đất nước sinh sống và làm việc ở miền Nam trong mọi lãnh vực từ Giáo dục, Y học, KHKT, Luật học, Văn chương, nghệ thuật.
……
Hơn nữa, nhìn vào đội ngũ trí thức miền Nam từ trước 75, trí thức miền Bắc nhận diện ra họ là nguời sống với chủ nghĩa tư bản mang cốt cách trí thức trọng chuyên môn không giáo điều, đặc biệt là lãnh vực chuyên môn - điều mà do sống quá lâu trong sự thiếu thốn ở miền Bắc họ không thể nào hưởng được do sự bưng bít của chế độ và nếu có được khi đi du học ở các nước XHCN trước đây thì cũng không thể nào so được với các đồng nghiệp khoa học của miền Nam.

Ở cấp thấp hơn, đội ngũ kỹ thuật viên, thợ tay nghề ở miền Nam đã được làm việc với các kỹ thuật viên sau người Pháp là đến người Mỹ, rồi phải kể đến sự tiếp cận với người Nhật, và của chính các nguời thợ xuất thân ở tại miền Nam, như là một tiềm năng vô tận khi nói đến nguồn nhân lực có chuyên môn và tay nghề cao.

Hệ thống nhân viên hành chánh ở miền Nam cũng là một ưu điểm nếu so với CBCNV ở miền Bắc sau năm 1975 cho đến hiện nay.

Tại sao miền Nam và người dân miền Nam có được các ưu điểm đó? Không quá khó để đi đến kết luận là do họ được sống trên một vùng đất không phải lo cái ăn, cái mặc như dân miền Bắc và miền Trung. Họ lại được sống trong không khí dân chủ, tự do dù là tương đối đi nữa cho nên cái tiền đề này được tiếp nối không mai một cho dù là sau 1975.

Miền Nam hóa giải

Hà Nội đang triển lãm về thời kỳ bao cấp. Là người dân miền Nam sống trọn vẹn trong thời kỳ 54-75- 2006, không ai không khỏi tự hào về tinh thần vượt khó của người dân miền Nam.

Bạn đi trên các chuyến xe lửa Thống Nhất vào những năm của thập niên 80 và 5 năm của thập niên 90, sẽ thấy các chính sách của chính quyền theo cơ chế định hướng XHCN đã và sẽ phá sản.

Tôi không thể nào quên được cảnh từng đoàn xe lửa từ miền Nam ra thì tất cả các toa xe, tất cả các gầm chỗ ngồi chứa đầy hàng hóa như cửa hàng bách hóa di động mang ra Hà nội và các tỉnh phía Bắc. Đó là các lọai hàng hóa mà nguời dân miền Nam tiêu dùng hàng ngày trước 1975. Ấy thế mà các hàng hóa đó lại là điều miền Bắc thực sự thiếu thốn, một sự thiếu thốn đến đau lòng.

Hàng bách hóa tiêu dùng luôn là điều quá thiếu thốn của người dân miền Bắc mà sau bao nhiêu năm tháng, các nhà máy, xí nghiệp quốc doanh miền Bắc không sao thỏa mãn được cho nên cơn khát hàng hóa ở miền Bắc chỉ mới chấm dứt khi các công ty xí nghiệp, cơ sở kinh doanh theo Luật đầu tư nước ngoài, Luật doanh nghiệp phát huy tác dụng và sản xuất hướng về tiêu dùng từ thập niên 90.

 Cái tinh thần cởi trói, sáng tạo, không bó tay và không khuất phục bởi sự hà khắc là tinh thần của tòan dân miền Nam.
Luật sư Đặng Dũng

Còn các đoàn tàu theo chiều ngược lại từ Hà Nội về Sài Gòn như thế nào? Tôi không thể nào quên được cảnh tượng bi tráng của cả một dân tộc đấu trí như thế nào đối với sự hà khắc của chính quyền thể hiện qua việc quan sát tàu sắt khởi hành từ Hà Nội. Hàng hóa lại được chất đầy các toa tầu, gầm ghế hay trên đầu các chỗ ngồi trong toa không chừa một khoảng trống.

Không ai biết đó là hàng hóa gì cho đến khi đoàn tàu vào đến khu vực tỉnh Long Khánh. Đoàn tàu đến vào lúc 7 giờ tối và nhìn ra ngoài sẽ thấy cảnh tượng là các bó đuốc chập chờn và sáng rực dọc theo các đường ray, đòan tàu sắt chạy rất chậm và thế là các bao tải được vất ra ngòai.

Đòan tàu chạy chầm chậm hay có lúc dừng lại là một điều không được phép nhưng để phục vụ cho các con buôn, các đòan tàu vừa đi chậm vừa lừng lững vào các ga để các tay buôn hàng chuyền ném, chuyển các túi hàng hóa xuống cho các tay buôn đốt đuốc đón nhận hàng là các nguyên vật liệu mua từ cảng Hải phòng, Hà nội.

Các cơ sở kinh doanh dù đã vào tay quốc doanh hay còn cá thể luôn có kế họach sản xuất B để cung cấp hàng cho người dân miền Nam và sau đó vận chuyển ra miền Bắc phá thế ngăn sông cấm chợ của Nhà nước. Cái thế nhân dân chống lại cơ chế hà khắc đó làm được điều mà sau này các nhà lãnh đạo miền Nam tự hào nhận là "cởi trói cơ chế" và người dân các miền đất nước dù sống trong sự hà khắc đó vẫn có đầy đủ hàng hóa, dịch vụ nhưng với giá cao ngất ngưởng.

Tôi chứng kiến cả cái cảnh một ông Liên Xô đến mua nhận hàng trả bằng đô la để nhận nguyên một vali Samsonite, mở ra tòan các miếng da để gắn vào các quần bò, quần Jean. Tại sao lại có việc mua bán này?

Xin thưa rằng tại đất nước Liên Xô, tất cả cơ sở sản xuất đều trong tay Nhà nước, nên việc có được các mẩu da để may vào các quần Jean để bán cũng không có cơ sở nào dám sản xuất. Họ phải lấy hàng từ Việt Nam cung cấp và bù lại các tay buôn Liên Xô tiếp tay phá thế ngăn sông cấm chợ bằng cách cung cấp nguyên vật liệu cho các bạn buôn hàng ở Việt Nam qua các chuyên bay, chuyến tàu viễn dương cập cảng và việc mua bán đều rất tấp nập.

Cái tinh thần cởi trói, sáng tạo, không bó tay và không khuất phục bởi sự hà khắc là tinh thần của tòan dân miền Nam. Và điều này sau 1975, người dân miền Bắc học tập đuợc ở người dân miền Nam và họ nhanh chóng hợp tác với nhau để ra khỏi đuờng hầm bao cấp.

Từ đêm trước Đổi mới đến việc hóa giải các chủ nghĩa

Ta không nên nghĩ rằng Miền Nam VN sẽ tiêu diệt được chủ nghĩa Cộng Sản. Tôi chỉ muốn nói lên nhận địhh là miền Nam sẽ hóa giải bất kỳ các '-ism' nào, tức bất kỳ chủ nghĩa nào. Từ hóa giải xin hiểu là làm cho các -ism không còn là -ism nguyên thủy nữa.

Luật sư Đặng Dũng
Luật sư Đặng Dũng cho rằng miền Nam có khả năng hóa giải mọi chủ nghĩa

Xét về địa lý chính trị, miền Nam được các nhà chính trị học ở đây cho là một 'melting pot' - nơi đón nhận các nền văn hóa, văn minh khác và khi tiếp cận, đã hòa với văn minh miệt vườn phương Nam để trở thành một nền văn hóa và văn minh bản địa của miền Nam và của Việt Nam sau này.

Thật vậy trải nghiệm qua các thăng trầm của lịch sử, khi miền Bắc sớm bị buộc đi theo chủ nghĩa Cộng sản sau năm 1954 thì miền Nam đã thực sự trở thành nơi hóa giải các chủ nghĩa. Nó còn được kiểm nghiệm rõ rệt trong cuộc sống như đã mô tả ở trên qua hình tượng các đoàn tàu bách hóa từ Nam ra Bắc và nguợc lại từ sau 1975. Cách hóa giải khôn ngoan khỏi cái cơ chế trói tay chân của thời bao cấp, của các nhà lãnh đạo miền Nam có lòng với đất nước và dân tộc thể hiện trong việc cởi trói và đổi mới thành công trong thời gian hơn 20 năm qua.

Bước vào thế kỷ 21, sự tự tin và tiếp tục sáng tạo theo kiểu Việt Nam đang tự cởi trói khỏi các giáo điều Marxism đang là một điều ngày càng rõ nét trong tư duy và hành động của các nhà lãnh đạo của Việt Nam nói chung.

Câu hỏi khi nào thì thoát khỏi tính giáo điều của chủ nghĩa Mác - Lê thì còn cần thời gian và sự can đảm chính trị. Điều đó rồi sẽ được các lãnh đạo miền Nam tính đến vì đó là điều không thể đảo ngược.

Liệu có gây tranh cãi không khi nói bất kỳ thế và lực mới của Việt Nam nào đều có phát xuất điểm từ miền Nam và từ đó nhân rộng ra cho tòan quốc và nay điều đó trở thành một niềm tin của các nhà lãnh đạo bảo thủ cũng như cấp tiến ở Hà Nội?

Các nhà lãnh đạo thành công từ miền Nam đã và đang chiếm được tình cảm qua tính thực tiễn và thực dụng được trải nghiệm trong cuộc sống.

Do đó hãy tin tưởng ở các nhà lãnh đạo mới của Việt Nam xuất thân ở miền Nam sau thành công trong 20 năm qua giúp cho các đầu óc bảo thủ nhất mở mắt. Cơ đồ dân chủ cho đất nước chắc chắn sẽ được nằm trong các toan tính qua các lời tuyên bố nặng lòng với đất nước và dân tộc của các nhà lãnh đạo mới của đất nước.

Tuy không nói ra nhưng các nhà lãnh đạo xuất thân từ miền Nam sẽ hiểu được nỗi niềm đau khổ và khao khát dân chủ tự do của người dân miền Nam và cũng là của dân tộc.

Sự can đảm chính trị xây dựng để có được một nền dân chủ cho toàn dân Việt Nam sẽ được các nhà lãnh đạo xuất thân từ miền Nam tạo dựng không quá khó khăn và chắc chắn thể hiện trong thời gian trước mắt không xa. Và suy cho cùng, mọi thời cơ và sự chín mùi của thời cuộc về chính trị, kinh tế đang ở mức độ tốt nhất trong hơn 100 năm qua để dân chủ tự do trở thành một động lực phát triển.

Bài viết này thể hiện quan điểm riêng của tác giả. Luật sư Đặng Dũng hiện sống và làm việc tại TPHCM. Địa chỉ email: [email protected]. Quý vị có ý kiến gì xin chia sẻ với diễn đàn BBC ở địa chỉ [email protected]

.....................................................

Một độc giả Hà Nội
Tôi có đọc kỹ bài viết của tác giả_ luật sư Đặng Dũng và các bài góp ý. Tuy nhiên tôi thấy tác giả nhận xét về tích cách của người miền Nam không được khách quan và khoa học cho lắm; và tác giả cũng không hiểu tâm lý tính cách của người miền Trung và người miền Bắc.

Theo quan điểmm cá nhân tôi thì do phong tục tập quán, điều kiện sống khác nhau nên tính cách tâm lý các vùng rất khác nhau và không thể khẳng định là người miền Nam hơn người miền Trung hay hơn người miền Bắc; và ngược lại. So sánh như vậy là không có cơ sở thực tiễn và khoa học.

Lịch sử Việt Nam ta trong thế kỷ 20 biến động vô cùng lớn và hậu qủa cũng rất lớn, làm chia rẽ dân tộc Việt Nam. Đặc điểm nổi bật trong tính cách Nam bộ là trọng nghĩa tình, trọng chữ tín, trung thực và chi tiêu hào phóng. Tính cách của người miền Trung thì kiên trì, chịu khó và chi tiêu tiết kiệm. Tính cách của người miền Bắc thì khôn ngoan nhưng hơi khách sáo, coi nhẹ chữ tín, chi tiêu thì chừng mực vừa phải.

Tuy nhiên dân tộc ta có một đặc điểm tâm lý chung là làm việc trước lý luận sau (vừa làm vừa học), hay dùng lý luận để bao biện nhằm chốn tránh trách nhiệm. Tính đòan kết, hợp tác , đối thoại trong cuộc sống thì rất kém so với các dân tộc khác.

Nguyễn Đạt Thịnh
Ông Dũng ca tụng 2 ông Nguyễn Minh Triết và Nguyễn Tấn Dũng là hai người miền Nam và là hai nhân vật có uy tín và đang hoá giải chủ nghĩa cộng sản.

Bài báo của ông Dũng quả là nguy hiểm vì ôngbảo ta ngồi yên và tin tưởng vào hai chính khách cộng sản vô cùng trung thành với chủ nghĩa cộng sản, và chờ họ giải thể chủ nghĩa trong thời gian không xa.

Ông cũng bảo người miền Nam nên hãnh diện vì họ ào sảng hơn, có óc khoa học và có tay nghề hơn đồng bào miền Trung và miền Bắc. Luận điệu Nam Kỳ Quốc của chính sách Tây, chia Nam, Trung, Bắc ra làm ba kỳ để cai trị vừa được ông Dũng làm sống lại, và làm rất khéo.

Thái Sơn, Hà Nội
Người miền Nam hoàn toàn có quyền tự hào vì những gì họ đã làm dân tộc Việt nam. Trong quá khứ, người dân miền Nam đã anh dũng đấu tranh chống quân xâm lăng hết Pháp rồi Mỹ, với chiến thắng 30 tháng 4 năm 1975, cùng với các chiến sỹ cộng sản miền bắc, người miền nam đã đưa dân tộc Việt nam trở thành nước độc lập, tự do.

Sau giải phóng đến 1986, một thời kì đầy khó khăn gian khổ của cả đất nước, nguyên nhân chính là chính sách phát triển kinh tế không hợp thời, sự kiêu ngạo đầy ngu dốt của chính quyền, đẩy cả nước, cả dân tộc đến sự đói kém, khổ cực. Chính vào thời điểm đó, người miền Nam, lại tạo ra bước đột phá trong làm ăn kinh tế, cải thiện đời sống, đưa đất nước phát triển như ngày hôm nay. Điển hình cho sự đổi mới là cố TBT Nguyễn Văn Linh, người mà tôi kính trọng sau cụ Hồ và Cựu TT Võ Văn Kiệt.

Cho dù bây giờ không còn ăn mỳ gói hai tôm nữa, nhưng tôi vẫn nhớ hương vị của nó, thỉnh thoảng tôi ăn lại để nhớ về một thời kì 4h sáng nhảy tầu Thống nhất mua mỳ gói từ miền nam ra cho gia đình.

Cho đến ngày hôm nay, người miền Nam vẫn tiên phong đi đầu trong các phong trào đổi mới, hy vọng hai nhà lãnh đạo mới Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ tiếp bước con đường của các vị lãnh đạo xuất thân từ miền Nam, dẫn dắt dân tộc xây dựng đất nước rạng rỡ. Người Việt chúng ta sẽ tự hào là người Việt nam chứ không chỉ tự hào là người Hà Nội, hay người Sài Gòn.

John, Hoa Kỳ
Tôi đã được đọc hai bài viết trước đó của ông luật sư Đặng Dũng, những luận điểm ông nêu ra trong các bài viết này đáng được quan tâm và cần được đánh giá đúng hơn. Tuy nhiên, bài viết này đã khiến người đọc có cái nhìn khác về ông.

Thật buồn khi phải nhận xét rằng bài viết suy diễn quá chủ quan, không dựa trên cơ sở, nền tảng khoa học nào và hơn thế, nó còn mang nặng tính phân biệt kỳ thị (điều mà cả thế giới đang nỗ lực lọai bỏ ra khỏi đời sống nhân lọai).

Hoàng Ly
Tôi nghĩ rằng bất kỳ người nào đang có tiếng mẹ đẻ là tiếng Việt đều không thích bài viết này. Tác giả dùng ngôn từ có vẻ mang tính khoa học để giải thích về một ý kiến có tính chủ quan.

Tôi thấy tác giả đề cập vấn đề ý thức hệ hay chính trị theo một cách mà có thể gây ra cảm nhận hay liên tưởng về sắc tộc, đây là cách truyền đạt nguy hiểm cho sự đoàn kết của cộng đồng có tiếng mẹ đẻ là tiếng Việt. Tôi không đề cập đến vấn đề cộng sản hay không cộng sản. Tôi đã gặp một số người có khái niệm rất lạ là chia Việt Nam hành hai nước: "nước Nam" và "nước Bắc". Và ẩn sau trong cách nghĩ đó là sự cảm nhận mình thuộc về nhóm sắc tộc rất riêng biệt với niềm tự hào. Do đó nhiều người phân biệt người miền này và người miền kia như thể họ là hai dân tộc khác nhau rõ ràng.

Một điều tất yếu là có sự khác nhau trong một dân tộc do nhiều yếu tố, nhưng so với những điểm chung thì xem ra những sự khác biệt đó không đáng kể, ví dụ như giữa hai anh có quê ở Tiền Giang có ai dám tin là hai anh chăm chỉ y như nhau, cả hai anh đều phóng khoáng không thua gì nhau. Đừng bao giờ đưa ngôn từ mang màu sắc phân biệt sắc tộc đến một dân tộc đã có nhiều sự tổn thương do chiến tranh và cuộc chiến giữa các ý thức hệ.

Nguyen Thanh Nhan, HCM
Bài viết của LS Đặng Dũng khá chính xác, thể hiệt được thục tế. Tôi đã từng làm việc chung công ty với rất nhiều đồng nghiệp đến từ Bắc Trung Nam, và nhận thấy năng lực của các đồng nghiệp phía Bắc là không cao như những gì các bạn nghe đồn đại.

Phần lớn những người đồng nghiệp phía Bắc chỉ muốn làm ít, hưởng nhiều, hay khoe, muốn làm việc lợi mình trước, dù việc đó có ảnh hưởng có hại đến người khác. Tâm lý thì tốt khoe xấu che, nói chung là bảo thủ khó làm việc.

Nếu người miền Bắc biết được nhược điễm của mình và đi ra ngòai học hỏi, thay đổi từ nhận thức đến suy nghĩ cho thật sự tiến bộ thì mới mong phát triển được. Nếu không thì dù cho nhà nước có ưu ái đổ bao nhiêu tiền vào đầu tư đi nữa thì cũng vẫn không thể phát triển ở mức độ cao được. Vì suy cho cùng, một đất nước, một địa phương giàu mạnh là do từng người dân ở đất nước, địa phương đó giàu mạnh chứ không do người từ vùng miền khác đem đến cho mình.

Vũ Kim Thoa, TP. HCM
Tôi không đồng ý với tác giả khi ông cho rằng các nhà lãnh đạo miền Nam đã hóa giải khôn ngoan khỏi cái cơ chế trói tay chân của thời bao cấp.

Theo tôi, từ trước 1975, các nhà lãnh đạo miền Nam luôn thấu triệt và trung thành với chủ nghĩa Cộng sản. Họ đã được huấn luyện kỹ lưỡng và tự nguyện phấn đấu để đạt nhiều thành tích. Chính vì sự trung kiên này mà họ đã được vào các chức vụ lãnh đạo quan trọng.

Tác giả nhận định “miền Nam đã thực sự trở thành nơi hóa giải các chủ nghĩa.Nó còn được kiểm nghiệm rõ rệt trong cuộc sống như đã mô tả ở trên qua hình tượng các đoàn tàu bách hóa từ Nam ra Bắc và nguợc lại từ sau 1975. ”

Thực chất hình tượng “các đoàn tàu bách hóa từ Nam ra Bắc” đã chỉ ra sự hỗn loạn kỷ cương phép nước. Cho đến bây giờ, một số các nhà lãnh đạo miền Nam, cán bộ có quyền lực cao nhất là lãnh đạo các tỉnh và thành phố thuộc trung ương quản lý vẫn đang vận dụng quyền lực nhà nước để hành xử người dân miền Nam. Điển hình là số lượng người dân miền Nam gửi đơn khiếu nại tố cáo đang ở mức cao đến nỗi Chính phủ ở Hà Nội phải liên tục điều các phái đoàn Thanh tra vào Nam và không ít người dân miền Nam phải khăn gói ra miền Bắc cầu cứu các cơ quan chức năng.

Do đó phát biểu rằng “các nhà lãnh đạo miền Nam đã hóa giải khôn ngoan khỏi cái cơ chế trói tay chân của thời bao cấp” là không đủ căn cứ.

Trần Minh Thảo
Có mấy luồng ý kiến quanh việc trong bộ máy lãnh đạo chính quyền trung ương có nhiều vị gốc gác miền Nam. Xin thử tóm tắt:

1/ Có thể làm được nhiều việc, đưa đất nước rời xa bờ vực khủng hoảng toàn diện với mấy lý do
-Đảng Cộng sản Việt nam có quyết tâm tiếp tục đổi mới nên trọng dụng những đảng viên có kinh nghiệm thực tiển,có kiến thức, có tầm nhìn là người miền Nam. Các vị hiểu được kinh tế thị trường là cái gì, lại có sức đẩy của những cam kết khi gia nhập WTO và sự trợ giúp quốc tế. Lòng dân muốn có một Việt nam khác với Việt nam hiện nay mà tệ “tước đoạt” tràn lan,công khai trong bộ máy cai trị và ngoài xã hội. Nếu biết khai thác và đáp ứng được nguyện vọng sâu xa,bức thiết này thì các vị ấy có thể tạo ra kỳ tích.

2/ Không nhiều lạc quan, ý kiến này cho rằng mọi việc đều đã an bài từ đại hội đảng. Với thứ định hướng ít người biết là cái gì do đại hội đảng vạch ra thì dù có nhiều người miền Nam trong bộ máy cai trị chóp bu vẫn cứ bó tay vì mấy lẽ: học thuyết tranh cướp quyền lực còn dùng làm học thuyết chính trị dựng nước (có lẽ là do không “lý luận” được một học thuyết dựng nước phù hợp với thời đại?) cho nên càng tiến lên thì càng lùi lại. Tức là không có tiến bộ nào đáng kể,không tạo ra bước ngoặc quyết định cho vận mệnh của đất nước

Cơ chế quyền lực không có “tổng công trình sư”. Đó là thứ cơ chế quyền lực kiểu làng xã, phe đảng. Thực quyền nằm trong tay thuộc cấp. Đó là cơ chế “thần thiêng nhờ bộ hạ” mang tính địa phương, phe phái, họ tộc không nhất quán.

Ai giám sát thứ quyền lực đó? Nhân dân giám sát là thứ mỹ từ mỵ dân không có giá trị thực. Do đó cái liên minh quyền tiền vẫn là liên minh chỗ dựa của chế độ. Sớm muộn gì các vị cũng trở thành thành viên của liên minh đó, phía này hay phía kia.

 Cái ý nghĩ rằng đổi mới kiểu “hảo hán miền Nam” là phiêu lưu chính trị, ảo tưởng.

Theo tôi, vì những lý do đó, việc chấp chính của các vị đưa đến các nguy cơ chứ không phải tạo ra hy vọng. Cái ý nghĩ rằng đổi mới kiểu “hảo hán miền Nam” là phiêu lưu chính trị, ảo tưởng.

Đối lập là giải pháp? Các vị có thể làm được rất nhiều việc cho nước,cho dân và cả cho đảng cộng sản nếu có một lực lượng dân chủ đối lập. Đối lập chính trị là tấm gương soi,là chỗ dựa cho các vị tiếp tục công cuộc đổi mới mà không mắc những sai lầm nghiêm trọng như hiện nay.

Tuy vậy tình hình diễn ra cho thấy lực lượng dân chủ đối lập không thể có trong nhiệm kỳ của quí vị. Kết luận: chẳng có gì có tính đột phá trong nhiệm kỳ của những “hảo hán Nam kỳ” nếu dân chủ đối lập vẫn bị các thứ quyền lực đen trắng ngăn cấm triệt tiêu.

Nếu được có một lời khuyên thì tôi xin mạo muội nói thế này: Nhìn xa, trông rộng, suy nghĩ thật sâu, dũng cảm bảo vệ cái đúng, nên coi mục tiêu dân chủ hóa chính trị có đối lập cho quốc gia là mục tiêu hàng đầu.

Nên coi đầu mối của mọi phát triển bền vững cho đất nước chính là thiết lập cho được nền chính trị dân chủ có đối lập.

“Hảo hán chính trị” thời hội nhập,toàn cầu hóa, không kể là Nam,Bắc hay Trung chính là những người có tầm nhìn, hiểu được một xã hội muốn phát triển bền vững thì quyền lực cai trị phải được giám sát, phải được thay thế, biết thua để thắng, để không lâm vào cảnh mất là mất vĩnh viễn.

Hoàng Vinh, Hà Nội
Việc lựa chọn người vào các vị trí lãnh đạo giai đoạn hiện nay chưa hoàn toàn do năng lực quản lý. Việc người miền Nam được năm một số vị trí chủ chốt trên chính trường Việt nam cũng chỉ là ngẫu nhiên.

Mới kỳ đại hội trước các vị trí này còn được cân nhắc chia đều cho cả 3 miền, cách lựa chọn hiện thời cho phép có được những lợi thế chính trị tốt hơn cho cả hệ thống cầm quyền, chưa hẳn do thế lực được tạo ra do những người miền Nam, bản thân hầu hết những người này đều trưởng thành trong môi trường 'XHCN', không khác gì đồng nghiệp phía Bắc cả.

 Việc người miền Nam được năm một số vị trí chủ chốt trên chính trường chỉ là ngẫu nhiên.

Thực tế ông Vũ Khoan được đánh giá có 'độ mở', độ 'cập nhật' với thời cuộc còn tốt hơn ông Dũng. Dù sao người dân phia Bắc cũng trải qua mấy chục năm sống trong thiết chế XHCN, những nét tự nhiên, phóng khoáng, cởi mở bị thui mờ rất nhiều, thay vào đó là sự lo lắng, toan tính thường trực.

Sau bấy nhiêu năm người Bắc tỏ ra khôn ngoan, cá nhân khá cao độ. Những nét nhân cách này hiện nay rất không lợi trong môi trường có tác động nhiều chiều nhưng chắc chắn sẽ sớm thay đổi. Bù lại, các thiết chế gia đình khá ổn định, cách tư duy khoa học ở người Bắc lại là một tiềm năng.

Trường, TP. HCM
Tôi thấy bài viết của LS Dũng có nhiều điểm đúng nhưng lại có rất nhiều điểm không đúng và chủ quan.

Ai cũng biết trước thời nhà Trần nước Đại Việt chỉ có vùng đất miền Bắc hiện nay, từ sau cuộc hôn nhân của Huyền Trân Công Chúa và đặc biệt từ thời chúa Nguyễn Hoàng vào Nam thì bờ cõi VN mới dần dần Nam tiến và đạt được vẹn toàn như hôm nay.

Chúng ta nên biết rằng gốc người miền nam ngày nay đa số là người Miền Trung. Những người có công lao mở đất phương Nam như Nguyễn Hữu Cảnh (người Quảng Bình ) Nguyễn Văn Thoại - người có công đào kênh Vĩnh Tế -(là người Quảng Nam ) hay Trương Định người Quảng Ngãi đều là người từ miền Trung.

Cho nên có thể nói người miền Nam có gốc gác từ miền Trung và người miền Trung thì có gốc gác từ miền Bắc.

Tôi nghĩ người miền Nam phóng khóng hơn người Trung và bắc thì đó là đặc trưng chung của những người đi mở cõi trên cả thế giới chứ chẳng riêng gì VN.

Còn ông Dũng cho rằng người miền Nam giỏi hơn người Bắc và Trung thì có lẽ không đúng. Tôi thấy trong suốt lịch sử những anh hùng hào kiệt, những nhà bác học, nhà thơ, nhà chính trị nổi tiếng đều là người Bắc và Trung. Người miền Nam chỉ giỏi làm kinh tế thôi.

PQT
Đọc bài viết của luật sư Dũng tôi thấy có một số ý đúng song đa phần là ý kiến chủ quan và mang tính phiến diện.

Tôi không phủ nhận trước đây, trong thời chiến tranh chống Mỹ và sau đó là bao cấp, tính cục bộ địa phương còn tồn tại khá nặng nề. Nhưng sau khi xoá bỏ cơ chế bao cấp thì điều này không còn tồn tại nữa và nó cũng không có cơ hội để tồn tại đơn giản bởi vì nó không còn thích hợp với cơ chế mới nữa.

Ở đây tác giả có câu khái quát là tính cục bộ địa phương thì ở đất nước nào cũng có, nhưng đến khi lấy dẫn chứng ở một số nước như Trung Quốc, Hoa Kỳ... thì lại chẳng chứng minh được rõ ràng. Nếu tính địa phương phổ biến ở mọi nơi như vậy thì tác giả nêu lên trong bài báo này nhằm mục đích gì? Tôi là người cũng trải qua hai thời kỳ bao cấp và đổi mới của đất nước nên cũng đã có sự trải nghiệm này. Nhưng theo tôi tính địa phương bây giờ chỉ còn được nhắc đến về mặt địa lý nhiều hơn chứ đâu có ý nghĩa nhiều về chính trị đến vậy.

Vấn đề chính trị hoá tính địa phương khu vực đang bị chính chúng ta làm cho nó nặng nề thêm đấy chứ.

Tôi có quan điểm là các nhà lãnh đạo dù xuất thân từ địa phương nào thì cũng phải là người xứng đáng nhất. Trong lần bầu chọn các nhà lãnh đạo cấp cao của Việt Nam lần này, việc có hai người xuất thân từ miền nam theo tôi điều cơ bản họ là người xứng đáng nhất, được tín nhiệm nhất chứ đâu phải vì người miền bắc không thích hợp với cương vị trên.

Ta nghe phản hồi thông tin từ nhiều phía nhưng không vì thế mà a dua theo một số quan điểm mà theo tôi cho là vặt vãnh, điều quan trọng là chúng ta trông chờ sự lãnh đạo sáng suốt của những nhà lãnh đạo mới của chúng ta.

Bài báo nêu sự so sánh giữa các miền bằng hình ảnh những chuyến tàu, theo tôi đó là sự so sánh khập khiễng và buồn cười, rồi sau đó là sự so sánh về con người rất thiếu khách quan, không lẽ tác giả chỉ có những suy nghĩ tủn mủn đến vậy sao.

Tác giả chỉ dựa vào những dẫn chứng hết sức đơn giản, rồi kể cả đến ông Liên Xô nào đó thì sao có thể chứng minh được sự hoá giải mà ông Dũng đã nêu. Thử hỏi các nhà lãnh đạo miền nam sẽ đạt được những thành tựu gì nếu không có được sự ủng hộ của nhân dân tất cả mọi miền.

 Các nhà lãnh đạo miền Nam sẽ đạt được những thành tựu gì nếu không có được sự ủng hộ của mọi miền.

Trước đây miền nam đã trải qua thời kỳ kinh tế tư bản, hay kinh tế thị trường dưới thời Mỹ chiếm đóng nhưng miền bắc lại chưa từng trải qua thời kỳ kinh tế như vậy. Cả nước bước vào cơ chế thị trường thì kinh tế miền bắc cũng phải quen dần và làm giống như những gì miền nam đã trải qua. Những bước tiến như vậy của miền bắc giống như những gì mà miền nam đã làm là xu thế tất yếu và bắt buộc khi thay đổi cơ chế kinh tế, đâu phải là một sự hoá giải.

Tác giả nói về sự phát triển của miền nam so với miền bắc bằng một giọng điệu mang tính cục bộ và có phần tự đại quá mức, không hiểu tác giả viết bài này với tư cách là một người Việt Nam hay một cộng tác viên cho báo nước ngoài ?

Nên biết rằng miền nam là một nơi hội tụ rất nhiều điều kiện thuận lợi cho việc phát triển kinh tế so với miền bắc cả về điều kiện lịch sử và đặc biệt là tự nhiên. Nếu tác giả có điều kiện đi tới các tỉnh miền núi phía bắc và miền trung thì sẽ thấy điều kiện phát triển kinh tế ở đây bị cản trở quá nhiều do yếu tố tự nhiên chứ không chỉ riêng yếu tố con người.

Cuối cùng nếu tác giả có ý định dùng từ "hoá giải" trong bài viết này với ý nghĩa tích cực thì nên thay bằng từ khác thích hợp hơn nếu không nhiều người sẽ hiểu theo ý khác hoặc là tác giả vẫn chưa phải là người biết sử dụng tiếng Việt. Dù người lãnh đạo có xuất thân từ vùng miền nào thì tôi vẫn ủng hộ nếu họ chứng tỏ được mình là người xứng đáng nhất.

Chad
Thưa anh PMC, anh nói phân biệt Bắc Trung Nam là do tàn dư của thực dân ư? Vậy thì anh hãy xem lại xem dân Nam, dân Trung nói gì về dân Bắc các anh nhé. Mà hình như cái đó là ý kiến của cả giới trẻ (dưới 25) tuổi nữa đó. Mấy người này có bị ảnh hưởng gì thực dân nhỉ?

Thật ra, nói lên sự khác biệt 3 miền không nhằm chia rẽ dân tộc. Chỉ có mấy anh có tật giật mình, tự mình không dám dứng một mình, nói thôi.

 Nói lên sự khác biệt 3 miền không nhằm chia rẽ dân tộc.

Chúng tôi vẫn xem Bắc Trung Nam là một, là một Việt Nam. Chính các anh mới là người phân biệt. Ví dụ nhé : Ngân hàng, Bưu chính, Điện lực, Thuế... tất cả những gì quan trọng đều do các anh nắm (ngay cả tại TpHCM). Vậy thì ai là người phân biệt, ai là người cục bộ địa phương?

Nếu mà mấy anh nói không phân biệt Bắc Trung Nam thì hãy sửa chữa các hành động của mình đi. Chúng tôi là người làm ra tiền (xem lại phân bố kinh tế của các vùng nhé), nhưng mà chính các anh, chỉ có các anh có quyền kiểm soát đồng tiền đó. Tại sao?

Nhân tiện, chia Đàng trong, Đàng ngoài không chỉ là ý kiến của gia đình Nguyễn Kim đâu. Nếu mà muốn biết rõ hơn, thì hãy nhìn vào thành phần dân di cư vào Nam đó. Coi thử người ta vì đâu mà bỏ vào Nam? Và người ta có muốn quay lại với cái chế độ "Cụ lý" của văn hóa đồng bằng Bắc bộ không nhé ?

Lê Thanh, Hà Nội
Tôi thấy ông Đặng Dũng nhận xét đúng nhưng chưa đủ về nguyên nhân dẫn đến việc hình thành tính cách Nam bộ. Theo tôi có một nguyên nhân sâu xa và chủ yếu đó là lịch sử hình thành của vùng đất này.

Như chúng ta đều biết rằng Nam bộ mà Việt Nam chúng ta có được là do cha ông chúng ta đổ mmò hôi xương máu mà có được. Do vậy người Nam hay Bắc thì đều là người Việt mà ra. Tuy nhiên, với những người Bắc từ xa xưa dám rời xa quê nhà để đi khai phá, chinh phục miền đất mới thì bản thân họ đã mang trong mình một tinh thần phóng khoáng, một khát vọng lớn lao mong muốn lập nghiệp nơi đất mới...

Thêm nữa, vùng đất mà họ khai phá, chinh phục lại rất màu mỡ, khí hậu hiền hòa, thiên nhiên ưu đãi... nên họ cũng ít phải bận tâm đến miếng cơm manh áo. Tôi nghĩ vì vậy mà hình thành nên tính cách Nam bộ như vậy. Dù sao đi nữa thì lãnh đạo cứ đưa đất nước đi đến tự do hạnh phúc là tốt rồi. Hy vọng cả nước đều được dân chủ như toàn dân đang mong muốn.

Le Dung, Thanh Hóa
Tôi cho rằng bài viết của ông luật sư Đặng Dũng là không chính xác. Ông đề cao người miền Nam, nhưng thực ra là dân Nam thoáng thật đấy, biết làm kinh tế nhưng mà nhân tài thì sao sánh được với miền Bắc. Người miền Nam sống 20 năm dưới chế độ tư bản nên họ làm kinh tế giỏi hơn thôi...

Donomino, HCM
Khi miền Bắc rối loạn, mất lòng tin thì đều miền Nam ra (giống như năm 1986) nhưng ổn định có tiền rồi họ sẽ lấy lại quyền và tiếp tục cầm quyền đấy.

Phuong Duc, Ho Chi Minh
Đọc bài viết của Luật sư Đặng Dũng tôi thấy có phần đúng nhưng chưa đủ, chưa rõ ràng.

Sở dĩ người miền Bắc có phần bảo thủ hơn vì đã có quá trình phát triển mấy ngàn năm, các tập tục hình thành lâu đời không kịp thay đổi trở nên trói buộc, áp đặt kết hợp cơ chế bao cấp khiến người dân trở nên thụ động hơn. Tuy nhiên trong lịch sử luôn có rất nhiều những người dân từ miền Bắc, miền Trung di chuyển vào miền Nam, chỉ riêng việc những người ấy dám rời bỏ quê hương đã cho thấy họ có tinh thần, tư tưởng đổi mới, thoát ly khỏi cái cũ.

 Miền Nam trở thành nơi tiếp nhận của những con dân Việt dám làm, dám quyết định hơn.

Miền Nam trở thành nơi tiếp nhận của những con dân Việt dám làm, dám quyết định hơn, chưa nói đến việc phải bắt đầu từ đầu trong khó khăn khiến nhiều năng lực của nhiều di dân được khơi thông. Điều này có thể thấy khá rõ khi rất nhiều nhân vật miền Nam thành công có gốc Bắc, Trung hay Hoa Kiều. Cá nhân tôi cho rằng miền đất Nam bộ là vùng đất dễ sống, người dân phóng khoáng đã trở thành điểm đến lý tưởng, nơi quy tụ của những người có năng lực hoặc có óc cách tân đó là lý do xuất hiện nhiều cá nhân nổi bật có liên quan đến các vùng đất phía Nam.

Tran Tuấn Anh, Tp HCM
Bài viết của LS Đặng Dũng rất hay và hoàn toàn chính xác, cả gia đình tôi đều là người gốc miền Bắc (Bát Tràng-Hà nội), tôi không nghĩ đây là bài viết nhằm chia rẽ vùng miền, đây là bài viết chính xác trong quan sát, phân tích và lý luận, miêu tả một sự thật không thể chối cải được.

Thêm vào đó, cũng hoàn toàn sai lầm có ý kiến cho rằng miền Nam rơi vào ảnh hưởng của Phương Tây hoặc thực dân nên có tinh thần vọng ngoại, người miền Nam có óc thực tiễn, cầu tiến, phóng khoáng, chuộng dân chủ và công bằng, nhưng hoàn toàn không thiếu tinh thần dân tộc và yêu nước cao độ, đơn cử trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp-Mỹ, đây chính là cái nôi nổi danh với những -"Nam bộ kháng chiến, hảng đóng tàu Ba son Sài gòn, Địa đạo Củ chi, Đồng Tháp mười" và "Mặt trận giải phóng VN"... có công vô cùng to lớn, chịu đa số thiệt thòi tổn thất và đối đấu trực tiếp với lực lượng ngoại quốc.

Nhưng một điều mỉa mai, là khi hòa bình thì đại đa số không được hưởng quyền lợi chính trị, hoặc có quyền hành trực tiếp, bị cô lập, và thậm chí có khi bị thanh trừng đẫm máu. Hay đó là số phận bi đát, giống như lời Bác Hồ đã tiên đoán? "Sài gòn đi trước về sau".

Nhân đây, xin kính chúc ban lãnh đạo mới, với tinh thần phóng khoáng, công bằng, diệt trừ triệt để bọn tội phạm lợi dụng quyền lực để tham ô phá hoại đất nước, nhanh chóng đưa dân tộc VN hội nhập vào thế giới văn minh, đoàn kết đồng bào trong và ngoài nước, không phân biệt kỳ thị vùng miền và chính kiến, tôn trọng lắng nghe ý kiến của nhân dân, tôn trọng bầu cử công khai, đa đảng, tự do ngôn luận và báo chí, pháp luật công bằng và nghiêm minh hầu đưa đất nước VN trên con đường tiến bộ, dân chủ, tự do và thịnh vượng.

PMC, Hà Nội
Thưa Hoang Van, Hoa Kỳ tôi hoàn toàn không đồng ý khi bạn viết "3 dân tộc Bắc, Trung, Nam", thưa bạn chúng ta là một dân tộc thôi bạn ạ.

Thưa Chad, hồi thế kỷ 17 sự phân chia Đàng Ngoài, Đàng Trong do chúa Nguyễn Hoàng con của Nguyễn Kim bị Trịnh Kiểm hà hiếp do vậy phải chạy về phía Nam lập đất chống lại Trịnh Kiểm ở phía bắc, không phải do ý trí của dân tộc Việt Nam.

 Sự hình thành các đô thị ở phía nam cũng phần lớn là do sự di dân từ phía bắc.

Sự hình thành các đô thị ở phía nam cũng phần lớn là do sự di dân từ phía bắc. Theo tôi sự khác nhau lớn nhất giữa Bắc, Trung, Nam là giọng nói. Ngày xưa đường xá xa xôi, hiểm trở nên các miền có vẻ sống độc lập với nhau nên dẫn đến giọng nói giữa các vùng khác nhau. Ngày nay khi địa lý, vấn đề đi lại không còn là vấn đề thì thì sự gắn kết sẽ trở nên vững vàng hơn, chặt chẽ hơn, mong các bạn đừng cố gắng chia rẽ dân tộc.

Không nêu tên
Bỏ qua mọi cảm tính vùng miền, thì xin có mấy ý kiến như sau. Kinh nghiệm lịch sử cho thấy những vùng đất có đường biên giới đất liền với TQ thường rất trì trệ yếu kém nếu như TQ đang trong trạng thái vững vàng. Bắc Triều Tiên, Bắc VN, Miến Điện, Mông Cổ đã từng và đang chịu cảnh này. Ngược lại, anh nào xa anh Tàu một chút thì phát triển tốt đẹp ngay, như Nhật, Nam Hàn, Thái và cả miền Nam bây giờ.

Nói về nước mình thì lãnh đạo miền Bắc thường chịu ảnh hưởng mạnh của lãnh đạo TQ, mặc dù cái gì cũng đi sau họ, làm chậm hơn họ và hiệu quả kém hơn họ. Nhưng người miền Nam VN lại khác, họ học được nhiều cái hay của người gốc Hoa ở SG song lại độc lập ý kiến với Bắc Kinh.

 Các lãnh đạo miền Nam theo chủ nghĩa dân tộc thuần túy hơn là chủ nghĩa cộng sản giáo điều.

Miền Nam thấu hiểu phương Tây hơn người Bắc - phương tây là nơi có cách nghĩ thoáng, có khoa học, kỹ thuật và giáo dục tiên tiến! Thành thử chính sách của lãnh đạo miền Nam với các nước tỏ ra thực dụng và hiệu quả. Các lãnh đạo miền Nam theo chủ nghĩa dân tộc thuần túy hơn là chủ nghĩa cộng sản giáo điều, cho nên trong hành động, họ nghĩ về lợi ích quốc gia nhiều hơn, chính sách của họ nhờ đó mà linh hoạt hơn.

Miền Nam là nơi đất rộng người đông, tài nguyên thiên nhiên đều tập trung ở đó cả. VN mỗi năm GDP được 50-55 tỷ USD chủ yếu nhờ xuất khẩu nồi đồng cối đá thì: dầu thô cũng từ miền Nam, lúa gạo cũng từ miền Nam, xuất khẩu đánh bắt thủy hải sản cũng miền Nam, xuất khẩu gỗ cùng từ miền Nam. Các khu công nghiệp lớn cũng ở hết trong Nam, các nhà đầu tư nước ngoài thích đầu tư vào Nam. Miền Nam đặc biệt thu hút nhân tài từ các miền đổ về, nhất là miền Trung.

Người miền Trung giàu ý chí, thông minh, chịu thương chịu khó - song miền Trung thời tiết khắc nghiệt, cộng với việc các địa phương miền Trung vẫn trì trệ, không trọng dụng nhân tài, tham nhũng nhiều, cơ cấu quyền chức là chủ yếu - nên dân miền Trung chạy hết vào cả vào Nam. Nhiều thanh niên miền Trung vào Nam học, rất yêu quê hương miền Trung nhưng ngó về tỉnh nhà thì ngao ngán, chi bằng ở lại miền Nam làm ăn lập nghiệp, có tiền gửi về giúp gia đình là tốt hơn nhiều so với việc về quê mà không làm nên trò trống gì. Miền Nam đón nhận họ một cách tự nhiên. Thế là miền Nam có lãnh đạo làm được việc, có tài nguyên, có vốn đầu tư, có nguồn lực con người.

LM, HCM
Theo tôi người đã sống ở miền Nam ít phân biệt Bắc, Trung, Nam. Người nào vào miền Nam sống dễ dàng hoà nhập hình thành cộng đồng miền Nam. Người miền Nam sống hoà đồng và dễ chấp nhận người niềm khác, trong khi đó người miền Bắc khó chấp nhận người của miền khác hơn. Một ví dụ dễ thấy là người miền Nam ít sống được ở miền Bắc hơn và ngược lại. Điều này còn thấy qua việc mở chi nhánh công ty.

Trong giới làm ăn của chúng tôi người miền Nam ra mở chi nhánh công ty tại miền Bắc rất khó thành công trong khi người miền Bắc thì ngược lại.

Tôi nhớ có lần đọc một bài viết trên báo SGGP với tựa đề "nước Mỹ người là ai ?"Ý nói người Mỹ là một hợp chủng quốc và người Mỹ thật sự rất ít. Người nào đủ điều kiện, khả năng điều có thể trở thành người Mỹ và đây cũng chính là điều mà người Mỹ mạnh (không phải Einstein, Linux,... điều trở thành người Mỹ đó sao? Phải chăng người miền Nam quen sống với Mỹ nên giống Mỹ điểm này?

Hoang Van, Hoa Ky
Tôi là người gốc Bắc nhưng tôi hoàn toàn đồng ý với LS Đặng Dũng , tôi nghĩ đây không phải là một bài viết để chia rẽ dân tộc mà là một bài viết đúng theo sự nhìn nhận của đa số dân miền Nam. Trước năm 1975 chúng ta cũng thấy rõ và phải nói rằng sự thành công trong nhiều địa vị cao trong miền Nam tỷ lệ không ít là gốc Bắc.

Thiết nghĩ dù họ là những người gốc Bắc như tôi nhưng trái tim chúng tôi là trái tim miền Nam, Việt Nam, một miền dù trong một hoàn cảnh nào nó củng là miền đất hứa cho cả ba dân tộc Bắc, Trung, Nam. Nói một cách trung lập theo cá nhân tôi nghĩ: - Người miền Bắc đa số thì rườm rà mỹ ngữ, nói thì hay đổ thừa thì khéo, làm chính trị thì được - Người miền Nam đa số thật thà, nói thẳng, cầu tiến làm kinh tế thì rất chuẩn.

Lam Nguyen, Vancouver, Canada
Một người miền Nam viết ca ngợi miền Nam liệu có khách quan không? Nếu nói rằng "người dân miền Bắc và miền Trung sự ngưỡng mộ và quý trọng" thì nên để một người miền Bắc hay miền Trung nói thì hơn. Sau 1986, sự phân công Bắc Trung Nam trong ban lãnh đạo là do rút kinh nghiệm từ sự tập trung quyền lực trước đó.

 Tôi không nghĩ rằng người miền Nam tài giỏi hay phóng khoáng gì hơn người miền khác.

Tôi không nghĩ rằng người miền Nam tài giỏi hay phóng khoáng gì hơn người miền khác. Kinh tế phát triển hơn vì có nhiều điều kiện thuận lợi hơn (quen với kinh tế tư nhân, lượng kiều hối rất lớn...). Thực tế doanh nhân thành đạt nhất tại miền Nam hiện nay phần đông là người Hoa hay người Bắc di cư.

Tôi nghĩ hiện nay dân chủ hoá dần thì nhà nước bầu người có năng lực chứ không câu nệ nhiều chuyện vùng miền nữa.

Chad
Thật ra rôi cũng không hoàn toàn đồng tình với bài viết này. Tuy nhiên có một vài điểm luật sư Dũng hoàn toàn chính xác: sự hào sảng của dân miền Nam là bản sắc, là văn hóa, dĩ nhiên sẽ có ảnh hưởng đến việc làm của người miền Nam, ngay cả chính trị.

Nhưng tôi không đồng tình về một số dẫn chứng về lịch sử. Không thể nói là vài trăm chuyến xe lửa chở hàng ra Bắc là dẫn chứng. Hay là trước 1975 dân Miền Nam đi du học. Điều này không nói lên bất cứ gì.

Còn các bác như ADK,Quang, Dung nói thì là nói sai. Nên nhớ rằng từ thế kỷ 17 đã phân chia Đàng trong, Đàng ngoài vậy sao lại nói đây là ý kiến của thực dân, đế quốc? Và xin hỏi rằng: trừ lần này ra, trước giờ chức vụ Thủ tướng, Bí thư Đảng,... có chia ra theo miền không? Vậy nói đó là tàn dư của thực dân à?

Phạm Quân, San Jose
Thưa các bạn, theo tôi luật sư Đặng Dũng nhận xét dựa trên thực tế. Ông ta đã bình phẩm gần sát thực tiễn xã hội Việt Nam, đồng thời cũng mang một niềm hy vọng mới cho đất nước. Các ban không nên bảo thủ quá.

Thanh Quang, Đà Nẵng
Kể từ khi ông cha ta đi mở đất, đất nước Việt Nam ngày nay trải dài từ địa đầu Mống Cái cho đến tận cùng mũi Cà Mau. Theo dòng lịch sử người dân Việt cổ là tập hợp 16 bộ lạc tập trung chủ yếu ở thương lưu Sông Đà ngày nay (gọi chung là Lạc Việt). Nói chung người Việt hiện nay có chung nguồn gốc tổ tiên.

Đọc bài viết của LS tôi không hiểu có nên thông cảm cho ông là người từng sống trong chế độ thuộc địa nên ít nhiều bị ảnh hưởng những lời mị dân của chế độ thực dân?

ADK
Tôi cũng không đồng tình với bài viết này của LS Đặng Dũng. Thứ nhất, nội dung bài viết không có ảnh hưởng tích cực đến sự đoàn kết dân tộc, nhất là trong thời điểm đồng bào hải ngoại và người dân trong nước đang mong muốn tự do chính trị. Việc đánh giá người Nam, nguời Bắc và Miền Trung sẽ lại chia rẽ ý chí của mọi người.

Thứ hai, đánh giá tính cách của người dân một vùng miền thì rất khó nhận định vùng nào là tốt nhất, ưu việt nhất. Điều này tùy thuộc vào từng trường hợp cụ thể. Ví dụ, nếu so sánh người Nhật với người Mỹ, rất khó có một nhận định rõ ràng, dân tộc nào là ưu việt hơn. Có người cho rằng người Mỹ quyết đoán, thực dụng hơn thì là tốt, hiện nay họ đang có quyền nhất trên thế giới. Có người lại cho là người Nhật là thông minh, là khéo léo nhất.

Hiện nay, nhiều quốc gia là con nợ của Nhật,thậm chí ngay cả Mỹ, hàng hóa của Nhật là thuộc hàng công nghệ cao. Con người hoặc là một dân tộc có nhiều đặc trưng và tính cách khác nhau, phù hợp với từng điều kiện hoàn cảnh, do vậy khi đánh giá thì phải đặt vào nhiều góc độ khác nhau để so sánh. Do vậy, cũng rất khó đánh giá ai là ưu việt nhất.

Cuối cùng, nhiều người cho rằng thành quả hiện nay của kinh tế Việt Nam có được là do cởi bỏ những bó buộc về kinh tế bao cấp. Bao cấp kinh tế là đói khổ, nay cởi bỏ tất nhiều là khá hơn. Do vậy, cũng khó có thể cho rằng lãnh đạo của chính phủ Việt Nam trong thời gian qua đã " cải cách" cho người dân tốt hơn. Nói như vậy để các bạn suy ngẫm, đừng nên "địa phương hóa" chính trị. Hoạt động chính trị chỉ chấp nhận những " tư tưởng tiến bộ" thôi.

Trung Dung, Quy Nhơn
Hình như ông Đặng Dũng ảnh hưởng tư tưởng của người Pháp trong quá trình đô hộ ở Đông Dương. Để dễ dàng cai trị họ đã chia nước ta thành các kỳ: Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ. Rồi họ kích động dân chúng trong vùng nói xấu các vùng khác, làm cho tính đoàn kết của dân tộc Việt Nam giảm xuống.

Về cái nhận định "Miền Nam có thể hoá giải các chủ nghĩa", tôi không nghĩ như vậy. Ngoài yếu tố địa lý, miền Nam được thiên nhiên ban tặng nhiều thứ. Nhưng cái chính trong giai đoạn sau chiến tranh thế giới lần thứ II đến 1975, Việt Nam là nạn nhân của sự tranh giành ảnh hưởng của các cường quốc mà đứng đầu là Mỹ và Liên Xô.

Miền Nam được sự giúp đỡ của Mỹ về mọi mặt, vận hành theo cơ chế thị trường nên hàng hoá dồi dào. Miền Bắc đi theo khối XHCN Nhà nước bao cấp về kinh tế làm cho nền kinh tế giảm sút trầm trọng. Đó là sự khác biệt căn bản làm cuộc sóng và tính cách trong con người của hai miền khác nhau.

---------------------------------------------------------------------------------

Minh Q
Bài của LS Đặng Dũng cũng đáng để cho chúng ta tham khảo ,theo tôi ở miền nào cũng có người tài cả chỉ có một điều cơ chế (chế độ) đó có khơi dậy cái tài của người đó không là chuyện khác, Ở Miền Bắc theo tôi cũng có nhiều người tài đó chứ như : Dương Trung Quốc, Nguyễn sĩ Dũng, Lê Đăng Doanh... Nhưng rất tiếc cho hiện nay những người tài đó chỉ là những người có thể đưa ra quan điểm thôi chứ không phải là người thực hiện những chính sách đó, theo tôi những người Miền Bắc họ đã sống lâu dưới chế độ Mác -xit nên họ biết cam chịu nhiều hơn người Miền Nam cũng chính vì vậy mà người Miền Bắc bảo thủ hơn và chỉ những ai biết cam chịu thì có thể mới tồn tại và leo lên cao các chức vụ của chính quyền. Âu đó cũng là bi kịch của dân tộc VN.

Tên
Họ*
Thành phố
Nước
Điện thư
Điện thoại*
* không bắt buộc
Ý kiến
BBC có thể biên tập lại thư mà vẫn giữ đúng nội dung ý kiến và không bảo đảm đăng mọi thư gửi về.
TIN MỚI NHẤT
Gửi trang này cho bè bạnBản để in ra
BBC Copyright Logo^^ Trở lại đầu
Trang chủ|Thế giới|Việt Nam|Diễn đàn|Bóng đá|Văn hóa|Trang ảnh|
Chuyên đề|Learning English
BBC News >> | BBC Sport >> | BBC Weather >> | BBC World Service >> | BBC Languages >>
Ban Việt ngữ|Liên lạc|Giúp đỡ|Nguyên tắc thông tin cá nhân